Chương 82 : Phong lưu bất kham (2)
Bút lực, bút ý như thế nào, toàn bộ đều dựa vào việc khổ luyện tích luỹ qua năm tháng.
Bố cục tranh lại cần khéo léo và thẩm mỹ.
Đặc biệt là tranh sơn thuỷ, người ta thường nói ‘Nhìn ngang thành lĩnh nhìn nghiêng thành phong, xa gần cao thấp bất đồng”, cùng là một ngọn núi, nhưng người khác khau chọn góc độ không giống, sơn thế và ý cảnh vẽ ra cũng bất đồng.
Ngày nay sơn thuỷ chú trọng ý nghĩa hơn hình thức, thịnh hành nhất là ‘Viễn sơn cận thuỷ pháp’ của Thư Thánh, vì để phù hợp sở thích của hắn, người tham gia đa phần đều dùng phương pháp này.
Hơn nữa mười người vẽ tranh thì có đến tám người chọn vẽ tranh sơn thuỷ.
Tống Tiềm Cơ bất đắc dĩ cười cười, lòng thầm nghĩ số thứ tự và vị trí ngồi này xếp theo trình độ sao?
Hai học tra ngồi cùng bàn, cũng đừng mong dựa dẫm vào nhau.
Người kia đối diện với ánh mắt của hắn, tưởng rằng mình bị khinh thường, không khỏi đỏ mặt cãi lại:
“Ta chỉ không biết dựng bố cục thôi! Bút lực của ta vẫn được….”
“Không sao, ta đến cả tranh sơn thuỷ cũng không biết”. Tống Tiềm Cơ đáp.
Biểu tình người kia hoà hoãn, an ủi nói:
“Vậy ngươi vẽ cái ngươi thích nhất, lúc này nên bắt đầu vẽ đi, thời gian có hạn, đừng chậm trễ nữa”
Tống Tiềm Cơ nghĩ nghĩ:
“Được”
Hắn nói xong liền nhấc bút.
Người ngồi cùng bàn duỗi cổ ra nhìn, thấy bút và mực hắn dùng đều là đồ bán ngoài đường thấp cấp nhất, không khỏi lộ ra vẻ đồng tình:
“Ngươi dùng của ta đi, ta đem theo một bộ dư ra”
Tống Tiềm Cơ đáp không cần.
Chỉ với vài nét vẽ, đường nét một bông hoa nhỏ dần hiện lên sống động trên mặt giấy.
Hoa có năm cánh, nhuỵ hoa hơi nhô ra, cuối cánh hoa có góc nhọn đáng yêu.
Người kia sững sờ lại lúng túng, lòng thầm nghĩ, ngươi vẽ thành cái dạng này ta làm sao chép nổi.
Lại thấy hoa kia linh động bất thường, mặc dù mới chỉ là nét phác thảo nhưng tựa như mọc ra khỏi mặt giấy, hắn nhịn không được mà tò mò:
“Đạo hữu vẽ linh thảo gì vậy? Vô cùng đáng yêu!”
“Không phải linh thảo, chỉ là hoa khoai tây thôi”
“Hoa khoai tây?”. Người kia ngạc nhiên kêu to:
“Đạo tổ ơi, hoá ra là khoai tây mọc dưới đất á, còn nở hoa nữa kìa! Ta cứ tưởng là mọc trên cây, ngươi không lừa ta đấy chứ?’
Tống Tiềm Cơ:
“…. Thực không lừa ngươi”
Chút việc này chúng ta đừng kinh động đạo tổ có được không.
Có tu sĩ phụ mẫu đều xuất thân tiên môn hoặc thế gia, từ nhỏ đã dùng linh đạo linh quả, sau khi tu luyện lại sớm ngày tích cốc, sự tiếp xúc với phàm nhân có hạn, nên mới chẳng phân biệt nổi ngũ cốc.
Tống Tiềm Cơ có thể hiểu được.
Hắn nói:
“Thật ra dưa leo cũng nở hoa đấy”
Biểu tình người kia chợt thay đổi, kính nể nói:
“Đạo hữu quả thật bác học đa tài, kiến thức rộng rãi! Mạo muội hỏi cao danh quý tính của đạo hữu?”
“….Không dám, ta tên Tống Tiềm Cơ”
Người nọ giật mình, đột nhiên kinh hô:
“Hoá ra ngươi chính là Tống Tiềm Cơ!”
Người tham gia tỷ thí khắp bốn phía đều ngẩng đầu, đồng loạt nhìn về hướng bọn họ:
“Hắn chính là Tống Tiềm Cơ? Thủ lĩnh của ngoại môn Hoa Vi Tông?”
“Hai người kia vậy mà ngồi chung một bàn? Tống Tiềm Cơ cao ngạo, tên kia thì ngốc nghếch, lắm tiền, phế vật lắm lời, gặp xui xẻo rồi”
Tống Tiềm Cơ ho nhẹ một tiếng:
“Nhỏ giọng thôi, ngươi biết ta sao?”
“Ngươi rất nổi tiếng!”. Người kia hưng phấn nói:
“Nhưng ngươi hiếm khi xuất hiện, chỉ nghe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền