ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 83. Thái kê tạp ngư (1)

Chương 83 : Thái kê tạp ngư (1)

Tống Tiềm Cơ thấy hai người kia khẽ chạm mũi chân, thân hình liền nhẹ nhàng nhảy lên, đạp vào vách đá bay thẳng lên trời cao.

Vách núi nhẵn nhụi không một bóng cây ngọn cỏ, ngày thường đến giỏi leo trèo như lũ vượn cũng còn không leo lên được. Cao sừng sững lên tận biển mây, đối diện với cửa sổ phía tây của Phi Vân Lâu.

Thư Thánh nếu đứng trước cửa sổ, lấy thị lực của hắn, chỉ cần đẩy cửa sổ ra liền có thể trông thấy vách núi đá này.

Hai người vung tay, ống tay áo theo gió tung bay, cơ hồ đồng thời ở trên vách đá hạ bút.

Tư thế tiêu sái tự nhiên, cũng không rõ vận lực thế nào mà bút lực thâm nhập cả vào trong vách đá.

Đá vụn thi nhau vỡ ra, rơi xuống đất gây nên một trận bụi mù bốn phía, làm chấn động đại địa.

Phía trên vách núi đá cao chót vót giống như được đao khắc rìu đục, dần hiện lên những đại tự. Chữ như rồng bay phượng múa, thiết họa ngân câu, mang theo khí thế bức người.

Mọi người ở dưới đồng cỏ nhất thời bị kỳ quan này hấp dẫn, quên luôn cả chính mình vẫn đang trong buổi Thư Họa Thí.

Bọn họ ngưng thần nhìn kỹ, liền cảm thấy hai hàng đại tự như muốn lao ra khỏi vách đá, từ trên cao đổ xuống, không khỏi cao giọng kinh hô:

“Thật là hảo bản lĩnh, hảo kình lực. Viết chữ trên vách đá không khó nhưng muốn liền mạch dứt khoát, nét chữ rõ ràng, khắc sâu vào bên trong, bút ý không ngừng như vậy thì không phải ai cũng làm được, Triệu Mộc không hổ là Kim Đan phù sư trẻ tuổi nhất Thiên Bắc Quận”

“Câu thơ kia của Vệ Trạm Dương cũng thật tuyệt, một nét phẩy một nét mác, một nét móc một nét hoạ, giống như rừng gươm đao vậy, dù viết trên giấy ta cũng không thể nào viết ra những chữ tốt như vậy được”

Chỗ ngồi của Tống Tiềm Cơ nằm ở vị trí phía sau cùng, chỉ thấy dòng người phía trước đang chen chúc xô đẩy. Kỷ Thần cũng nhón mũi chân muốn nhìn:

“Bọn họ viết cái gì vậy? Tu vi của ta không đủ, đạo hữu nhìn giúp ta với”

Tống Tiềm Cơ hơi hơi híp mắt nhìn rồi nói:

“Tạo hóa chung thần tú”

“Thật sự là rất đẹp”. Kỷ Thần cảm thán:

“Những người khác dù cho bỏ công sức ngày đêm luyện chữ, hay là khổ luyện vẽ mấy vạn bức sơn thủy đồ, thì lần Đăng Văn nhã hội này cũng sẽ bị hai người họ đẩy xuống dưới thôi”

Tống Tiềm Cơ chỉ mỉm cười không nói gì.

Ở địa bàn của chủ nhà tất nhiên phải làm cho chủ nhà thoải mái trước. Bút lực của hai người bọn họ linh khí đầy đủ, trừ khi bị người khác phá hủy, còn không mặc kệ dãi nắng dầm mưa như thế nào thì hai câu thơ này từ nay về sau sẽ được lưu giữ trên mặt vách núi đá của Hoa Vi Tông.

Câu đầu tiên trước khen Hoa Vi Tông là nơi địa linh nhân kiệt, tạo hóa linh tú, nhờ vậy cả hai câu thơ này mới có thể được lưu lại.

“Còn một câu nữa là gì?”. Kỷ Thần hưng phấn nói:

“Tống đạo hữu nhìn giúp xem”

Tống Tiềm Cơ thì thầm:

“Nhất lãm chúng tiểu sơn”

“Thật khí phách”. Kỷ Thần hâm mộ nói:

“Ta khi nào thì có được bản lĩnh như bọn họ đây”

Tống Tiềm Cơ lắc đầu:

“Ngươi cũng không cần những thứ đó”

Ngươi là một trận pháp sư thì học bùa chú làm cái gì.

Kỷ Thần rõ ràng đã hiểu lầm ý hắn:

“Tống đạo hữu, ngươi đừng nhìn bộ dáng này mà cho rằng ta đang sung sướng lắm, kỳ thật tiền tài chỉ là vật ngoài thân, chỉ có bản lĩnh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip