Chương 86 : Ta biết một chút (2)
Tùng bách xanh um, mây trôi bồng bềnh.
“Đằng trước chính là Phong Yên Cốc, chúng ta tiện đường xem qua Kì Thí nhé? Dù sao cũng đi xa như vậy rồi….”
Kỷ Thần nói ra bát tự chân ngôn đáng sợ nhất đối với người ra ngoài du lãm: “Đến cũng đến rồi, không xem phí lắm”
“Cũng được”. Tống Tiềm Cơ gật đầu.
Sơn cốc địa thế thấp, người xem chỉ có thể đứng trên đài giữa sườn núi nhìn xuống.
Kỷ Thần hỏi:
“Tống huynh có biết chơi cờ không? Trước từng chơi qua chưa?”
“Từng chơi một lần”. Tống Tiềm Cơ ngẫm nghĩ:
“Coi như là biết một chút”
Chơi cờ hao phí thời gian, đời trước hắn không có công phu nhàn rỗi như vậy.
Nhưng có một lần xông vào mộ thất của một vị đại năng thượng cổ, vì để lấy một quyển cầm phổ cho Diệu Yên mà không cẩn thận rơi vào trong kì trận.
Nếu hắn không phá giải được tàn cục liền không thể thoát ra ngoài.
Tống Tiềm Cơ chỉ có thể đi một vòng quanh mộ tìm kì phổ, vừa học vừa đánh, học đến đâu dùng đến đó.
Mười ba ngày sau hắn phá trận thoát ra, bị giày vò như mất đi nửa cái mạng.
Dựa theo tốc độ dòng chảy thời gian trong huyệt mộ gấp mười lần so với bên ngoài, để phá được ván cờ này, hắn phải dùng tới mười ba năm.
Mười ba năm không nghỉ dù chỉ một giây, tập trung tinh thần làm một việc, đến thần tiên cũng bị bức điên.
Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng Tống Tiềm Cơ chơi cờ.
Kỷ Thần tưởng rằng “biết một chút” của Tống Tiềm Cơ ý là mới bắt đầu học quy tắc, bước đầu học vài chiêu thức, còn chưa biết cách đánh.
Tức thời như gặp được tri âm, hắn hưng phấn phụ hoạ:
“Lúc còn nhỏ ta từng chơi qua hai lần, còn nhiều hơn ngươi một lần đấy!”
Cùi bắp như nhau, nên đồng tình với nhau, thay nhau đứng bét.
----------
Thác nước như treo giữa núi non, rơi thẳng xuống dưới, đổ xuống Thanh Thạch Khê.
Nước trong hồ sóng sánh, hơi nước ngập tràn, phản chiếu ánh mặt trời, hiện ra cầu vồng giữa không trung.
Cách hồ không xa là ba bốn toà tiểu trúc lâu san sát nhau.
Những âm tu tham gia Cầm Thí đều ngồi bên trong chờ đến lượt, trong đó bảy phần là đệ tử của tiên âm môn, còn những môn phái khác chỉ chiếm ba phần.
Bọn họ vừa uống trà trò chuyện vừa nghe tiếng cầm truyền đến từ bên hồ.
Không phải mỗi người tham gia đều có cơ hội gảy một khúc hoàn chỉnh.
Có người cầm kỹ không cao, còn chưa gảy xong nửa bài đã bị khảo quan ném đá xuống hồ.
Thanh âm đá rơi xuống hồ cũng chính là thanh âm kêu dừng. Người tham gia bị dừng lại giữa chừng, chỉ có thể ôm cầm rút lui.
Ánh nắng trong trẻo sạch sẽ chiếu khắp tiểu lâu.
Nữ tu trẻ tuổi tụ tập thành tốp năm tốp ba, y phục hoa lệ, sắc màu rực rỡ.
Có một góc nhỏ ánh sáng không chiếu đến, có người đang ngồi một mình nơi đó.
Mấy vị nữ tu trang điểm tỉ mỉ đi ngang qua thấy người kia đều kinh ngạc.
“Kia không phải là Hà…”. Bọn họ buột miệng thốt ra một cái họ xong liền lập tức ngậm miệng, tựa như không nguyện ý gọi nàng là sư muội.
Chỉ đứng từ xa chỉ chỉ trỏ trỏ trong góc, khe khẽ nói nhỏ:
“Sao nàng ấy cũng tới?”
“Aiz, chỉ cần báo danh thì ai cũng tới được mà”
“Nàng ấy số thứ tự xếp thứ mấy?”
“Nghe nói là người cuối cùng”
“Không phải chứ, áp trục à?!”
Người biết chút nội tình thì cười một cách cổ quái:
“Thứ tự của nàng bị người thay đổi, người áp trục đáng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền