Chương 87 : Bách Điểu triều Phụng (1)
Phong Yên Cốc tùng bách xanh um, ánh nắng lọt xuống bàn cờ cũng trở nên trong trẻo mờ nhạt.
Gió thổi vi vu, tiếng thông reo như sóng vỗ.
Tiếng thông, tiếng suối chảy qua đá cùng tiếng cờ hạ xuống bàn thanh thuý nối tiếp nhau hết đợt này đến đợt khác.
Lưng chừng núi là đài quan sát, mặc dù rộng rãi nhưng Tống Tiềm Cơ và Kỷ Thần đến muộn nên chỉ có thể chen chúc ở vị trí bên góc.
Người xung quanh nghe thấy Tống Tiềm Cơ nói ‘Từng chơi một lần’, ‘Biết một chút’….. liền không nhịn được mà liếc mắt nhìn, sắc mặt lộ vẻ khinh thường.
—— Hai tên ngoại đạo, đi chỗ nào mát mẻ không tốt à mà phải đến đây xem náo nhiệt cái gì.
Kỷ Thần vươn cổ ra nhìn xuống dưới, tính tình không gặp tự quen, theo thói quen mà thân thiết bắt chuyện:
“Đạo hữu, sao trong cốc chỉ có một bàn cờ? Phiền ngươi giải thích giúp được không”
Chém giết trong ván cờ đang vào lúc mấu chốt, người kia vốn không muốn để ý nhưng thấy hắn ăn vận phú quý nhưng thái độ lại lễ phép, phong thái hiên ngang nhưng thần sắc lại chân thành, không khỏi kiên nhẫn trả lời:
“Kỳ Thí và Võ Thí bắt đầu cùng lúc, mười vị trí dẫn đầu của Kỳ Thí đã định, sáng nay mỗi một ván đều thi đấu theo trình tự, tiện cho những người đã bị loại có thể quan sát. Những người có thể lọt vào mười vị trí dẫn đầu đều là thiên tài kỳ đạo ngàn người mới có một. Mỗi ván thi đấu của bọn họ đều rất có giá trị tham khảo, bỏ lỡ thì thật đáng tiếc”
Kỷ Thần hưng phấn đáp:
“Dựa theo tiến độ này, chẳng phải đêm nay mới có thể tìm ra người đứng đầu sao?”
“Đương nhiên rồi! Lúc này đang chơi cờ ở trong cốc chính là một trong các ứng cử viên cho vị trí dẫn đầu, Diêu An của Tử Vân Quan!”
“Hoá ra là vậy, đa tạ đạo hữu chỉ giáo”
Kỷ Thần quay về hướng Tống Tiềm Cơ:
“Tống huynh, vận khí của hai chúng ta không tệ, đúng lúc xem được ván này của Diêu An, hắn rất nổi tiếng!”
“Ồ”. Tống Tiềm Cơ đáp một tiếng, nhìn chăm chú một lát xong chợt hỏi:
“Hắn là người cầm quân trắng hay quân đen?”
Người bên cạnh cạn lời:
“Đương nhiên là vị mặc tử y đang cầm quân đen kia rồi, ngươi đến cả Diêu sư huynh của Tử Vân Quan cũng không nhận ra sao, vậy mà còn đến xem Kì Thí sao?”
Tống Tiềm Cơ cười đáp:
“Chủ yếu là tiện đường đi ngang qua nên ghé vào xem thôi mà”
“Đúng vậy, hai bọn ta đi ngang qua”. Kỷ Thần cười làm lành, hiếu kỳ hỏi:
“Không biết đối diện Diêu sư huynh là vị cao nhân nào?”
Hai người trong cốc ngồi trên tảng đá lớn chơi cờ.
Một người cầm quân đen, thân mặc đạo bào màu tím sẫm, nghiêm trang khoanh chân, tay hạ cờ rất vững, mang dáng vẻ còn trẻ mà đã thành thục.
Người còn lại cầm quân trắng, thân mặc y phục làm bằng vải thô, đang gãi tai gãi má, hắn lúc thì ngồi xổm lúc thì đứng dậy, tựa như không tìm được tư thế thoải mái, cả người bứt rứt khó chịu.
Cách bọn họ ba trượng có chấp sự đang cầm bút ghi lại biến hoá của ván cờ, có y sư đang ngồi bên cáng.
Còn có đệ tử Chấp Pháp Đường mang theo đao bảo vệ nhằm đối phó tình huống phát sinh.
“Người kia xuất thân từ tiểu môn phái, vốn sắp tuyệt hậu rồi, vì phần thưởng của Đăng Văn nhã hội nên mới báo danh, ai ngờ hắn đột nhiên phất lên, một đường chém giết vào mười vị trí dẫn đầu. Không biết bao nhiêu đệ tử của thế gia danh môn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền