ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 90. Không cần gảy nữa (1)

Chương 90 : Không cần gảy nữa (1)

“Hà Thanh Thanh à”. Có người nhẹ giọng lặp lại cái tên này, như có điều suy nghĩ, cười hỏi người bên cạnh:

“Không biết Tử Dạ sư huynh còn nhớ người này không nhỉ?”

Cách hồ nước không xa, có một sơn đình nằm lẻ loi bên vách núi, hướng về phía Phi Lưu Thác.

Nhận lời mời của đại đệ tử Hoa Vi Tông Viên Thanh Thạch, Viện Giám của Thanh Nhai Thư Viện, đại đệ tử của Đại Diễn Tông cùng với đệ tử thân truyền của Quan Chủ Tử Vân Quan cùng tụ tập trong đình thưởng trà.

Sơn đình này có vị trí rất đẹp. Bọn bọ có thể từ trên cao nhìn rõ hồ nước bên dưới, thuận tiện nghe gảy cầm, lại không dễ bị người khác làm phiền.

Nghe cầm là chuyện phong nhã, chuyện phong nhã thì nên có nhã hứng.

Ba người kia ăn vận sặc sỡ, nói cười vui vẻ, Tử Dạ Văn Thù vẫn một thân hắc y.

“Nghe nói nàng được ngươi cứu về từ ma quật, còn đưa tới Thanh Nhai Thư Viện”. Người kia tiếp tục nói.

Tử Dạ Văn Thù nghe vậy liền nhíu mày trầm tư.

Học sinh Thư Viện thường truyền nhau rằng, ngày hè chỉ cần liếc mắt nhìn Viện Giám Tử Dạ Văn Thù liền có thể giúp giải nhiệt, thần trí thanh tỉnh.

Hắn có lông mày cao, hốc mắt sâu, lông mi vừa dày vừa dài, bờ môi đơn bạch, làn da tái nhợt dị thường.

Mặc dù tư dung tuấn mĩ nhưng lại thiếu chút nhân khí và khói lửa nhân gian, tựa như một pho tượng thần uy nghiêm.

Viên Thanh Thạch không chịu nổi bầu không khí lạnh ngắt này, chủ động lên tiếng giải vây:

“Tử Dạ huynh quý nhân bận rộn, nếu việc gì cũng phải ghi nhớ trong lòng, không khỏi quá vất vả”

Hắn kì thực rất thấu hiểu đối phương. Thân là đại sư huynh của Hoa Vi Tông, hắn có thể nhận ra mỗi một vị đệ tử thân truyền đã không hề dễ dàng.

Huống chi Tử Dạ Văn Thù và người này, một ở trên trời, một ở dưới đất, không nhớ ra mới là chuyện bình thường.

Tử Dạ Văn Thù cuối cùng cũng nhớ ra gì đó, mày kiếm khẽ nhếch:

“Là nàng ấy sao, nàng ấy tới đây làm gì”

Nữ tài tử gầy yếu trong trí nhớ giờ đã cao lớn hơn rồi.

“Tới Cầm Thí đương nhiên là để gảy cầm rồi”. Có người lắc đầu than thở:

“Vốn tưởng rằng sau Mộng Chỉ tiên tử là tới Diệu Yên tiên tử, ai ngờ vẫn phải đợi thêm một người nữa”

Viên Thanh Thạch quan sát thần tình của Tử Dạ Văn Thù, thấy hắn thờ ơ, không nhịn được mà hỏi:

“Tử Dạ huynh thấy thế nào? Nghe một khúc ‘Bách điểu triều phụng’ của Mộng Chỉ tiên tử xong có cảm nghĩ gì không?”

Tử Dạ Văn Thù sắp đột phá, nhưng lại rơi vào khốn cảnh.

Nếu không lúc ở trong đình giữa Hồ Dao Quang hắn đã không khó khống chế được uy áp của mình mà bắn về phía Mạnh Hà Trạch như vậy.

Đám người Viên Thanh Thạch đều tin rằng lắng nghe âm tu gảy đàn có lẽ có thể chải vuốt linh khí, tìm kiếm cơ duyên đột phá.

Tử Dạ Văn Thù lắc đầu:

“Sát khí của ta quá nặng, vốn không thích hợp nghe cầm”

“Lời này sai rồi, đó là vì người còn chưa nghe Diệu Yên tiên tử gảy cầm. Phàm âm tầm thường, nào có thể so sánh được”. Viên Thanh Thạch cười đáp:

“Ngày trước lúc tiên tử gảy cầm cho sư phụ, ta cũng ở bên cạnh châm trà giúp sư phụ, được lợi không ít…”

“Xin chờ một lát”. Lời còn chưa dứt, Viên Thanh Thạch không biết nhìn thấy gì mà ý cười chợt tắt, đứng dậy rời đi.

Hắn bước vào trong rừng, dừng bước dưới một tán cây cổ thụ, vươn tay ra vỗ vào

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip