ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 89. Bách Điểu triều Phụng (3)

Chương 89 : Bách Điểu triều Phụng (3)

Trong trúc lâu, Mộng Chỉ đang hướng Diệu Yên khom gối hành lễ:

“Sư tỷ”

Diệu Yên khẽ cười:

“Có việc gì sao”

Nữ tu có dung mạo mĩ miều trẻ tuổi lại có thiên phú, Diệu Yên đã từng gặp qua nhiều rồi. Người trước mắt chỉ là một vị phổ thông trong số đó.

Trong lòng nàng không chút xao động.

Mộng Chỉ sầu lo đáp:

“Khúc này gảy được một nửa, có hai âm muội vẫn không gảy tốt, to gan đến thỉnh giáo sư tỷ”

Sư phụ nàng là một vị trưởng lão nhàn tản trong Tiên Âm Môn, lần này không tới Đăng Văn nhã hội.

Nàng có chỗ không hiểu chẳng biết hỏi ai, chỉ đành đến hỏi Diệu Yên.

Mấy năm gần đây danh tiếng nàng vang xa, không biết từ khi nào có biệt hiệu ‘Tiểu Diệu Yên’. Trong lòng nàng cũng mừng vui, nhưng mỗi lần gặp Diệu Yên đều như gặp được thần nữ trên trời, lại sinh cảm giác hổ thẹn.

Diệu Yên ngồi ngăn ngắn, nghe nàng gảy hai nhịp, nhẹ gật đầu:

“Không tệ, bạch ngọc có chút khiếm khuyết”

Sắc mặt Mộng Chỉ phiếm hồng, khoé miệng nhịn không được mà khẽ nhếch, tựa như nhận được sự cổ vũ rất lớn.

“Tục ngữ có câu ‘Cầm có cửu âm là đức, kỳ, cổ, nhuận, thấu, phương, thanh, vận, tĩnh’ ” Diệu Yên nhẹ ấn đầu ngón tay nàng, bật ra hai thanh âm:

“Ngươi chỉ là không đủ tĩnh”

Mộng Chỉ hơi giật mình.

Diệu Yên nhàn nhạt nói:

“Tâm tư nóng nảy, tiếng cầm tất không tĩnh. Muốn thắng là chuyện tốt, nhưng lúc gảy đàn, phải quên đi thắng thua, hoà mình vào cầm khúc. Khí tức của ngươi quá căng thẳng, cầm âm sẽ không linh hoạt”

“Đa tạ sư tỷ!”. Mộng Chỉ cung kính hành lễ.

“Đi đi, gảy cho tốt”. Diệu Yên nói:

“Chúc ngươi đoạt vị trí dẫn đầu”

Mặc dù là người dẫn đầu không được ai ghi nhớ.

Nếu có người tới cầu nàng chỉ điểm, Diệu Yên trước nay đều đối xử công bằng, không chút giấu giếm.

Bởi vậy đại đa phần đệ tử trẻ tuổi ở Tiên Âm Môn đều thật lòng kính phục nàng, cũng vì vậy mà tự nhiên bảo vệ danh tiếng của nàng.

Vọng Thư cho rằng đây là thủ đoạn lung lạc nhân tâm của đồ đệ, trước nay chưa từng ngăn cản.

Người ngoài thì nghĩ rằng đây là Diệu Yên thiện lương, cao quý.

Lại không biết rằng đây chỉ là sự tự tin của Diệu Yên ——

“Cho dù ta có dạy ngươi, ngươi vẫn không gảy hay được như ta”

Nàng nghe qua phân nửa Cầm Thí, đã cảm thấy có chút tịch mịch.

Cho dù đó có là cầm khúc nàng tự viết, người khác có thể nghe trăm lần không chán, nhưng nàng cũng nghe đến mức mệt mỏi rồi.

Nàng giờ chỉ muốn nghe một khúc mới.

Nhưng tu chân giới lấy đâu ra cầm khúc mới?

----------

Thiên hô vạn hoán mãi, Mộng Chỉ tiên tử cuối cùng cũng ôm danh đàn trong lòng, từng bước đi tới bên hồ.

Đám đông tự động tách ra hai bên.

Nàng mặc váy đỏ, thêu cả trăm hoa, toả sáng rực rỡ. Làn váy xoè ra, chẳng khác nào trăm hoa đua sắc.

Tiếng cầm vang lên, du dương réo rắt, hoà cùng tiếng nước chảy.

Mọi người như chợt thấy một trận gió xuân thổi qua. Sự bất mãn cùng sâu lo lúc chờ đợi liền tan thành mây khói, lòng cảm thấy nhẹ nhõm khó tả.

Gợn sóng dưới hồ dần biến hoá, lấy người gảy cầm làm trung tâm, dao động không ngừng.

Đợi bước vào giai cảnh, tiếng cầm chợt thay đổi, như chim phượng hót réo rắt, rơi xuống từ chín tầng mây.

Bốn phía truyền đến âm thanh sột soạt.

Mọi người đều kinh ngạc.

Chỉ thấy chim sẻ, quạ đen trên cành, chim quyên, chim sơn ca trong rừng, chim nhạn, tiên hạc trong mây thi nhau bay

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip