Chương 92 : Thiên cổ ưu khuyết (1)
Đêm đó Tống Tiềm Cơ liếc mắt thấy trăng sáng, cảm xúc tuôn trào, mượn khúc nhạc này mà bày tỏ tâm tình.
Hắn viết xong khúc nhạc chỉ thầm gảy một lần ở trong lòng, cảm thấy không tệ liền đưa cho Hà Thanh Thanh.
Lúc này nghe đối phương gảy xong, nhất thời hoảng hốt. Khúc nhạc do hắn tự biên, rót linh lực vào lại có được thanh thế như vậy.
Hà Thanh Thanh dựa vào khúc nhạc này làm mọi người kinh ngạc, nổi danh tám phương, tựa như phong quang vô hạn, lại không biết là phúc hay là hoạ.
Chợt nghe thấy trong đình giữa hồ mơ hồ truyền đến một giọng nam trong trẻo ôn hoà, tựa như đang khảo hạch những người khác.
Trong đình đều là khảo quan của Cầm Thí, nhưng người kìa vừa mở miệng, những người bên cạnh đều không dám lên tiếng nữa, đối với hắn vô cùng cung kính, thân phận của hắn chẳng phải vô cùng rõ ràng rồi sao?
Tống Tiềm Cơ hơi kinh ngạc, Cầm Tiên cũng ở đây sao?
Hắn ngưng thần, muốn thử nghe rõ xem người kia nói gì.
“Thiếu thời cực khổ…”
Khổ thì đúng là có hơi khổ nhưng cũng chẳng đáng phải oán giận, tự nhiên thành thói quen thôi.
“….. Tranh giành thiên hạ”
Đâu ra tranh giành thiên hạ, hắn vừa trèo được lên đỉnh phong, còn chưa hưởng thụ được bao lâu thì Kình Thiên Thụ đã sắp đổ, chẳng chơi gì được nữa.
“….Anh hùng mạt lộ”
Tống Tiềm Cơ cuối cùng cũng không nhịn được mà bật cười.
Trước nay chưa có ai nói với hắn rằng hắn là anh hùng.
Từ này quăng tám sào cũng không tới hắn.
Tống lão tặc là anh hùng, so với việc Tà Đạo Chi Chủ hành thiện tích đức, Trận sư điên khùng bình tĩnh lý trí nghe còn hoang đường hơn.
‘…. Có lẽ là một người đã chết”
Tống Tiềm Cơ nhướng mày, lời này thì đúng, hắn quả thật đã từng chết một lần.
Người trong đình quả nhiên là Cầm Tiên. Âm luật chi đạo công lực thâm hậu, biết ý tại ngôn ngoại, chỉ dựa vào giai điệu mà suy đoán được trải nghiệm của người biên khúc.
Người có chuyên môn, vượt xa một người ngoại đạo như hắn.
Chỉ mong Hà Thanh Thanh là người giữ lời, không kể ra hắn.
Nếu thật sự để lộ, hắn cũng không thừa nhận, chỉ có thể bịa chuyện đổ lên đầu Tiển Kiếm Trần.
Dù sao lần đầu lạ lần hai quen.
“Ngươi cười cái gì? Rất buồn cười sao?”. Người bên cạnh lạnh giọng hỏi.
Tống Tiềm Cơ ngẩn ra, lúc này mới phát giác đối phương đang hỏi hắn.
Nhìn quanh bốn phía, thần sắc mọi người nhìn hắn đều bất thiện.
Hắn vậy mà là người duy nhất không rơi lệ, ngược lại còn cười.
Ai nấy đều đang lau khô nước mắt, trong lòng vẫn còn dư vị của khúc nhạc lại nghe thấy một tiếng cười nhẹ.
Khúc nhạc đêm nay chấn động nhân tâm, tiên tử che mặt kia gảy cầm tuyệt diệu đến vậy.
Vậy mà có người thờ ơ, thậm chí còn cười nhạo, hắn có còn là người nữa không?
Tống Tiềm Cơ đứng giữa đám đông, xung quanh đều là ánh mắt khiển trách, cảm thấy có chút xấu hổ.
“Hiểu lầm rồi, ta không hề chê cười các ngươi”. Hắn giải thích.
“Vậy ngươi đang cười ai?”. Có người đứng ra lớn tiếng hỏi:
“Tiên tử che mặt gảy cầm kia, dùng cầm âm giúp ta khai ngộ, có ân với ta. Hôm nay ai dám cười cợt nàng, bất kính với nàng, ta sẽ thay nàng đòi công đạo!’
Mọi người đồng loạt hưởng ứng.
Một khúc cầm này của Hà Thanh Thanh, không chỉ lay động trái tim, mà còn khiến tu vi nhiều người tăng tiến, được lợi không ít.
“Xin lỗi, ta không có ý bất kính”. Tống Tiềm Cơ chỉ có thể tiếp tục giải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền