ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Cá Mặn Phi Thăng

Chương 93. Thiên cổ ưu khuyết (2)

Chương 93 : Thiên cổ ưu khuyết (2)

Tống Tiềm Cơ cạn lời.

Hắn tự trách mình không nên nhiều lời.

Thiên cổ ưu khuyết tự có người đời sau bình luận, cho dù có bị hiểu lầm cũng nên nhẫn nhịn, dù sao cũng chẳng rớt mất khối thịt nào.

“Đạo hữu đừng chấp nhặt hắn”. Có người lên tiếng:

“Hắn không phải âm tu, sao có thể hiểu nhạc lý và tình khúc. Mặc dù ta không phải âm tu nhưng ta biết kính sợ và tôn trọng. Hôm nay được mở rộng tầm mắt, biết cái gì gọi là ‘Như nghe tiên nhạc mà tai tự thông’, ‘Hồi âm không dứt vang vọng ba ngày’, cái gì gọi là ‘Ba tháng sau cũng không biết vị thịt là gì’ ”

(Khổng tử ở nước Tề nghe được bản nhạc Thiều, ba tháng sau ăn thịt không thấy mùi vị gì cả, bèn nói: Không ngờ nhạc thiều (của vua Thuấn) điêu luyện đến thế)

Tống Tiềm Cơ chỉ bất lực cười cười, nhìn về ven hồ.

Cách một biển người, cuối cùng cũng thấy Hà Thanh Thanh bị Cầm Tiên gọi đi, hắn liền xoay người rời đi.

Không đi còn chờ gì nữa?

Những tu sĩ lần này tham gia Đăng Văn nhã hội, nghe cầm bên hồ, có người kiếp trước tới vây giết hắn, cũng có người bị hắn giết.

Hắn không còn nhớ rõ nữa.

Hắn cũng không muốn tốn sức nhớ đến.

Tống Tiềm Cơ một mình rời đi, bỏ lại hoan thanh tiếu ngữ, tiếng ca ngợi náo nhiệt phía sau, dần dần không còn nghe rõ nữa.

Bước trên sơn đạo, minh nguyệt chiếu rọi.

Hắn đột nhiên muốn uống chút rượu, quay lại vườn rau nhỏ của hắn, làm bạn với đám cỏ cây mà uống say một trận.

“Tống huynh!”. Một tiếng kêu dồn dập vang lên, suy nghĩ của Tống Tiềm Cơ bị đánh gãy.

Một người chạy đến trước mặt hắn:

‘Ta tìm huynh khắp nơi, cực khổ biết bao!”

“Kỷ Thần?”. Tống Tiềm Cơ buồn bực:

“Tìm ta làm gì, Kì Thí kết thúc rồi à?”

Hắn tưởng rằng Kỷ Thần vẫn lưu lại Phong Yên Cốc xem Kì Thí, luyện tập chơi cờ.

Đợi đối phương chạy ra khỏi bóng cây, dung mạo được trăng sáng chiếu tỏ, hắn mới nhìn thấy ánh mắt Kỷ Thần hoảng loạn, ý thức được đã xảy ra chuyện gì đó.

“Ngươi rốt cuộc viết chữ gì vậy? Thư Thánh khâm điểm ‘Kê Đản Thiếp’ làm ngôi đầu bảng!”. Kỷ Thần thở hổn hển nói:

“Bọn họ muốn lôi ta đi tham dự tiệc chúc mừng, ta nhân lúc chuồn đi!’

“Cái gì?”. Tống Tiềm Cơ kinh ngạc:

“Kê Đản Thiếp?”

“Là cái vòng tròn mà ta vẽ với quả trứng mà ngươi viết đấy, giờ trở thành Kê Đản Thiếp rồi”

“Không phải chứ, không thể nào”. Tống Tiềm Cơ ngơ ngẩn.

Không tìm thấy Vệ Chân Ngọc, người dẫn đầu Thư Hoạ Thí lại biến thành một vị trận sư?

Thư Thánh bị sao thế?

Thiên tài lưu chữ trên đá không chọn, vô số bức hoạ sơn thuỷ tinh diệu không chọn, lại đi chọn một quả trứng.

Ngươi đang chọn món trong quán cơm hả, cái nào ngon chọn cái đó?

“Ví trí đứng đầu này quá hoang đường rồi, hữu danh vô thực, ta hoảng lắm đấy! Ngươi nói đời người trọng ở việc có tham dự, ngươi còn nói chỉ biết một chút, ngươi lừa ta hu hu hu”

Kỷ Thần thấy hắn sững sờ, lại càng không biết làm sao liền cứ khóc tu tu cả lên.

“Ta không lừa ngươi mà!”. Tống Tiềm Cơ bị tiếng khóc của hắn làm cho to đầu.

Chẳng lẽ chưa ai dạy ngươi, nam tử hán đại trượng phu, đổ máu chứ không rơi lệ sao?

Hôm nay không thấy Vệ Chân Ngọc, ở Cầm Thí còn bị người ta trách móc.

Ta còn không khóc, ngươi khóc cái gì?

“Đừng khóc nữa, Kỷ đạo hữu, xảy ra chuyện này chẳng ai ngờ được, đây không phải lỗi của chúng ta!”

Kỷ Thần khịt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip