Chương 59: Ta Là Một Con Linh Miêu Đến Từ Phương Bắc…
Lục Huyền dùng một tay nắm đầu dây thừng, một tay nhẹ nhàng ôm Đạp Vân Linh Miêu rồi bình thản rời khỏi sạp hàng nọ.
Trước khi trở về nhà, hắn còn đặc biệt tới cửa hàng từng mua Hồng Tu Lý lúc trước.
Ấu thú Đạp Vân Linh Miêu với vết thương chồng chất trên người, tình trạng sức khỏe cực kém, nhất định phải được chữa trị, mà cửa hàng nọ không chỉ bán linh sủng, còn nhân tiện bán cả thuốc chữa thương cho linh thú.
Hắn mua một lọ thuốc mỡ nhỏ trong cửa hàng, rồi mang Đạp Vân Linh Miêu trở lại trong viện.
"Ngoan, đừng nhúc nhích, ta sẽ cởi dây trói cho ngươi."
Lục Huyền vừa cởi sợi dây thừng màu đen thui vừa nhẹ nhàng an ủi ấu thú Đạp Vân Linh Miêu.
"Về sau, đây chính là nhà của ngươi, nhớ phải thành thật một chút, đừng tùy tiện đi ra ngoài, nếu không sẽ bị những kẻ xấu xa có mưu đồ bắt đi đấy."
Lục Huyền đe dọa Đạp Vân Linh Miêu, đôi mắt xanh biếc của ấu thú mở đến tròn xoe, lạnh lùng liếc Lục Huyền một cái, lại quay đầu nhìn xung quanh, quan sát tình hình trong phòng.
Thấy Đạp Vân Linh Miêu có vẻ khá thành thật, Lục Huyền cũng nhẹ nhõm hơn một chút, tâm thần lại tập trung vào bộ lông đen tuyền của nó.
Một đạo ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
"Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu, yêu thú nhất phẩm, thức ăn là trứng yêu cầm và thịt yêu thú. Thân mang dị đồng, có thể phát hiện ra những thứ bình thường khó có thể nhìn thấy, thậm chí còn có thể khám phá những điều không thể nắm bắt lấy, nhìn ra bản chất."
"Đúng là một con dị chủng yêu thú. Thoạt nhìn, đúng là cặp dị đồng này có tiềm lực bên trong khác xa bên ngoài."
Lục Huyền tấm tắc nói.
Yêu thú bị huyết mạch hạn chế, nên bình thường thực lực của chúng rất khó đột phá được phẩm giai của bản thân, nhưng tình huống này lại không bao gồm dị chủng yêu thú thỉnh thoảng mới gặp được.
Chúng nó có thêm một vài điểm thần dị so với đám yêu thú phổ thông, khiến cho khả năng phát triển và đột phá tính hạn chế của huyết mạch gia tăng hơn bình thường khá nhiều.
"Ta là một con linh miêu đến từ phương Bắc, dạo chơi trong hoang vu vô biên, mình đầy thương tích nhưng vẫn tận hưởng sự cô đơn của mình, ngao ngao…"
Đây là trạng thái tức thời của Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu.
Lục Huyền nhìn con Đạp Vân Linh Miêu người đầy vết thương nhưng vẫn tỏ ra kiêu ngạo kia, trong lòng không khỏi thương xót nó.
"Nào, bôi thuốc mỡ này trước đi.” Hắn ấn đầu Đạp Vân Linh Miêu xuống, nhẹ nhàng dùng bắp chân kẹp chặt nó lại, rồi lấy ra một phần nhỏ thuốc mỡ, chậm rãi bôi lên chỗ bị thương cho Đạp Vân Linh Miêu.
Chỉ chốc lát sau, trên thân thể vốn có màu đen của Đạp Vân Linh Miêu đã xuất hiện rất nhiều dấu vết loang lổ do thuốc mỡ để lại, khiến cho vẻ ngoài đẹp đẽ của nó giảm đi rất nhiều.
“Được rồi, mấy ngày tiếp theo đừng có quậy phá, tránh làm ảnh hưởng đến những vết sẹo vừa mới hình thành, chỉ cần bôi thêm hai lần thuốc mỡ nữa là sẽ khỏi hẳn.”
Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Lục Huyền như trước.
"
Nào, qua đây cho ta vuốt ve một cái.
"
Lục Huyền cảm nhận được sự cô đơn từ trong trạng thái tức thời của Đạp Vân Linh Miêu, trong lòng lại nổi lên ý tưởng muốn vuốt ve con mèo lớn này. Hắn vẫy vẫy tay với Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu, nhưng con mèo kia chỉ khẽ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền