Chương 60: Thân Thể Nói Không Cần, Nhưng Nội Tâm Lại Rất Thành Thật!
Nhìn bề ngoài thì xa cách và lạnh lùng, nhưng thực tế lại rất cần hơi ấm và quan tâm, nó chỉ đơn giản là giấu toàn bộ những điều này vào sâu trong trái tim mình, nếu không phải Lục Huyền nắm giữ trạng thái tức thời của linh thực linh thú, hẳn là hắn cũng khó mà phát hiện ra tính cách đặc biệt của nó.
"Thân thể nói không cần, nhưng nội tâm lại rất thành thật nha!"
Khóe miệng Lục Huyền khẽ nhếch, hắn bất chấp sự phản kháng của Đạp Vân Linh Miêu, lại dùng sức sờ lên đầu nó.
Chờ đến khi Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu ăn được kha khá, Lục Huyền lại tới linh điền, múc một chén linh tuyền tới đây.
Cái mũi nhỏ của Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu hơi hếch lên, khẽ ngửi ngửi nước linh tuyền, sau đó vươn đầu lưỡi hồng nhuận tới, nhẹ nhàng liếm nước suối.
Ăn uống no đủ, Lục Huyền ôm nó vào trong linh điền.
"Những thứ này là linh thực ta trồng, mỗi một gốc đều vô cùng quan trọng, lúc ngươi chơi ở trong viện đừng làm tổn thương đến chúng, bằng không đừng trách ta không khách khí. Còn nữa, ba con Hồng Tu Lý trong ao linh tuyền này cũng không thể động vào, nếu ngày nào đó, đột nhiên phát hiện ra thiếu một con, ta chỉ hỏi ngươi thôi đấy."
Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu đưa mắt nhìn quanh tiểu viện, nhưng cái đầu vẫn không nhúc nhích.
Lục Huyền biết những suy nghĩ thực sự trong đầu nó vốn không giống như vẻ bề ngoài, vì vậy mới ôm nó trở lại trong phòng.
Sau khi để ấu thú Đạp Vân Linh Miêu nghỉ ngơi trong nhà, Lục Huyền lại một mình đi vào trong linh điền, kiểm tra tất cả các chủng linh thực một lần, thỏa mãn mọi nhu cầu nhỏ nhất của chúng.
Hắn lại nắm một vốc linh mễ rắc xuống ao linh tuyền, chờ mấy con Hồng Tu Lý ăn hết mới quay về phòng.
Bây giờ đã là chạng vạng tối, vừa vào phòng, hắn đã trông thấy đôi con ngươi màu xanh biếc của ấu thú Đạp Vân Linh Miêu đang nhìn chằm chằm vào mình, nhưng sau khi nó bắt gặp bóng dáng của Lục Huyền, lại không chút dấu vết, trực tiếp tránh sang một bên.
"Qua đây, ngủ trong chăn của ta này."
Lục Huyền tu luyện chừng mấy chu thiên, mới đi đánh răng rửa mặt xong, sau đó chuẩn bị lên giường nghỉ ngơi.
Hắn nhìn Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu đang cuộn tròn người lại ở cách đó không xa, cảm nhận được sự cô đơn lạnh lẽo đang tràn ngập trong lòng nó, hắn lập tức vỗ vỗ xuống thành giường, ra hiệu cho nó nhảy lên.
Ấu thú Đạp Vân Linh Miêu vẫn nhắm mắt, thân thể không động đậy.
Lục Huyền đành phải mặc kệ nó. Hắn thổi tắt ánh nến, nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi.
Một lát sau, Lục Huyền mở mắt, lại thấy Đạp Vân Linh Miêu đang nhìn hắn chòng chọc bằng đôi mắt xanh biếc của mình.
"Ngươi là yêu thú hoạt động ban đêm ư? Chẳng lẽ càng vào đêm khuya, ngươi lại càng hưng phấn?"
Lục Huyền khẽ lẩm bẩm một câu, sau đó cũng đứng dậy xuống giường, ôm lấy phần không bị thương trên người ấu thú, cũng mặc kệ cơ thể nó không ngừng giãy giụa, trực tiếp đặt nó vào chỗ trống trên chiếc giường gỗ của mình.
"Ngoan ngoãn một chút nào, mau nghỉ ngơi đi!"
Hắn dặn nó một câu rồi nhắm mắt lại.
Chỉ chốc lát sau, hơi thở của Lục Huyền đã trở nên đều đặn kéo dài mạnh mẽ.
Bích Tình Đạp Vân Linh Miêu cảm nhận được hơi ấm truyền đến từ bên cạnh, con ngươi xanh biếc nhìn chằm chằm vào gò má Lục Huyền, cái đuôi nhỏ khẽ lắc lắc, cặp đồng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền