Chương 100
Buổi chiều, Bùi Tây Tình nằm phơi nắng ngoài sân cùng Tiểu Bạch cả buổi, vừa lắc ghế vừa tận hưởng sự thư thái. Sân trước không có xe rất rộng rãi, lúc đầu cô còn chơi ném đĩa với Tiểu Bạch. Sau mệt rồi cô lim dim ngủ.
Đến khi chuông báo thức reo, cô mới ngáp dài ngồi dậy. Cho Tiểu Bạch ăn xong cô mới sửa soạn đi đến tòa nhà trung tâm căn cứ tìm Đoạn Kiêu Lâm.
Tiểu Bạch thường ngày rất ngoan, mấy hôm nay trừ buổi tối bị Đoạn Kiêu Lâm dọa đến tội nghiệp chui vào tìm cô thì bình thường nó cũng không sủa bậy cứ yên lặng ở bên cạnh. Mỗi khi cô ra ngoài nó lại trốn trong phòng không chịu ra, như một đứa trẻ mắc chứng tự kỷ, lại hơi sợ ánh nắng bên ngoài.
Vừa định ra khỏi nhà, Tiểu Bạch đã nằm bẹp trên đất bộ dạng đáng thương uể oải chẳng buồn động đậy. Bùi Tây Tình nghĩ ngợi một chút, rút điện thoại nhắn tin cho Đoạn Kiêu Lâm. Đoán là anh đang họp, anh từng nói cả ngày có cuộc họp nên cô chỉ dám nhắn tin.
[Tít tít ——]
[Em đến trễ nửa tiếng được không? Em muốn dắt Tiểu Bạch đi dạo gần đây một chút, em sợ nó sắp trầm cảm rồi. ] Cô còn tưởng phải chờ lâu mới có hồi âm, không ngờ bên kia phản hồi rất nhanh.
[Có thể dắt nó theo luôn. ]
Bùi Tây Tình vội nhắn lại: [Không ổn lắm đâu, tuy là đã tắm rồi, lông cũng bông xù sạch sẽ nhưng mang tới căn cứ, không phải sẽ bị nhận ra ngay sao?]
Bên kia đột nhiên im bặt. Bùi Tây Tình hơi lo lắng. Tiểu Bạch rúc dưới chân cô, kêu ư ử rất đáng thương.
Chó husky là giống chó năng lượng nhất rồi. Trước đây ở ngoài hoang dã, Tiểu Bạch chắc được chạy nhảy thỏa thích, giờ bị nhốt trong nhà mỗi ngày, đúng là không quen.
Ai ngờ điện thoại đột ngột rung lên làm cô giật mình, nhìn thấy tên người gọi hiện trên màn hình mới nhận ra là Đoạn Kiêu Lâm. Cô bắt máy, bên kia im lặng đến mức có thể nghe thấy cả hơi thở của anh. Cô hỏi:
"Không phải anh đang bận sao? Sao lại gọi cho em?"
"Tiểu Bạch có quần áo, mặc cho nó rồi dẫn đi sẽ không ai cản hai người đâu."
"Có cần kiểm tra sức khỏe nó không?"
"Ừ."
"Vậy em chuẩn bị đi ngay."
"Ừ."
Cúp máy xong, Bùi Tây Tình hào hứng chạy vào phòng tìm quần áo cho Tiểu Bạch. Mặc đồ xong, Tiểu Bạch dường như biết cô định dẫn nó ra ngoài phấn khích nhảy dựng lên, đòi nhào vào người cô.
Trong khi đó, tại một căn phòng khác trong căn cứ, ngón tay Lăng Lãng khẽ siết chặt tài liệu. Anh xoay người đẩy cửa bước ra.
Chỉ là khi tay vừa chạm vào tay nắm cửa, giọng đàn ông phía sau nhẹ nhàng vang lên: "Lăng Lãng."
Lăng Lãng khựng lại, đáp: "Anh."
Đoạn Kiêu Lâm chậm rãi nói:
"Em chỉ cần nhìn anh làm gì, không cần hỏi nhiều."
"... Em hiểu rồi."
Lăng Lãng ngừng một nhịp, rồi nói tiếp:
"Anh, anh thấy em có đáng ghét lắm không?"
Vừa nói, anh vừa cười tự giễu:
"Trước tận thế em đã là đứa chẳng ai cần, vốn dĩ chẳng ai thích em, tận thế tới em cũng cứ làm mấy chuyện chẳng ai thấy vui, trong căn cứ này chẳng ai không ghét em cả. So với anh, em đúng là... thất bại thật."
Người đàn ông im lặng vài giây, nghiêm túc hỏi lại:
"Em nói thật à?"
Lăng Lãng dừng lại, cười lấp lửng:
"Muốn bị cả căn cứ ghét, không phải em cố ý sao?"
Đoạn Kiêu Lâm nhàn nhạt đáp:
"Đôi khi nhìn thấu lòng mình, cũng không phải chuyện đáng xấu hổ."
Lăng Lãng ngoài mặt trông phóng túng chẳng màng mọi thứ, thật ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền