ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 99

Xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp trong đêm, không hề có tiếng động vật. Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu xuống hai người, dần dần khiến Bùi Tây Tình cũng bình tâm lại, nhắm mắt chờ thời gian trôi qua.

Không biết bao lâu, cô lại ngủ thiếp đi trong vòng tay anh.

Đoạn Kiêu Lâm khẽ chạm vào gương mặt lạnh giá của cô, sau đó anh bế cô vào phòng ngủ. Khi đắp chăn cho cô, anh thấy trên cánh tay cô nổi những đốm xanh vì vừa chạm vào Tiểu Bạch, ánh mắt anh tối lại.

Thủ phạm Tiểu Bạch đang ngồi trước cửa, vẻ mặt vô tội và chột dạ. Người đàn ông đứng dậy đóng cửa, mặc kệ ánh mắt của nó, nhốt nó bên ngoài.

Trời sáng từ lâu, ánh nắng đã chiếu tới mặt, Bùi Tây Tình mới lờ mờ tỉnh giấc. Ánh nắng có chút chói mắt, cô giơ tay che lại, lật người trong chăn ấm áp, rồi nhìn đồng hồ.

Mười giờ rồi.

Cô ngáp một cái rồi lồm cồm ngồi dậy, vừa mở cửa đã thấy Tiểu Bạch tội nghiệp ngồi chờ.

Bùi Tây Tình gãi tay:

"Đi nào, làm đồ ăn ngon cho mày."

Lúc rửa mặt, cô mới phát hiện cánh tay nổi đốm xanh, ngứa không chịu được, phải cố gắng lắm mới không gãi thêm. Nhưng vẫn ngứa khủng khiếp. Nhiều lần cô muốn gãi đến khi tróc da luôn cho rồi. Nhưng hậu quả là có khi da tay cô chỗ đó sẽ hỏng luôn.

Buổi sáng cô dùng đồ ăn còn lại từ hôm qua làm bữa cho Tiểu Bạch, mình cũng ăn một chút, mọi chuyện trôi qua bình thường. Chỉ là đang ăn sáng thì cô nhận được điện thoại từ Đoạn Kiêu Lâm.

"Tối đến trung tâm căn cứ một chuyến."

Cô từng nói muốn đi xem, không ngờ lại được sắp xếp nhanh như vậy.

"Ok, khoảng mấy giờ thì được ạ?"

"Tùy em, anh luôn ở đó."

"Vâng vâng."

Anh nói tiếp:

"Tiện thể lấy máu kiểm tra luôn, vết thây ma trên người em phải tìm cách kiểm soát."

Cùng lúc ấy, Đoạn Kiêu Lâm vẫn đang xử lý tài liệu. Vừa xong một chồng, lại có người đưa đến một đống ảnh và bảng biểu dày cộp.

"Thẩm phán, đây là tiến triển và bằng chứng mới nhất của vụ án, phiền anh xem qua."

"Ừ."

Lúc Lăng Lãng đẩy cửa vào, vừa hay thấy anh trai mình vẫn đang làm việc, tiện tay rút một tờ, ngồi vắt chân chữ ngũ, nghênh ngang: "Hừ, mấy người này toàn bọn treo đầu dê bán thịt chó, nghĩ lừa cho qua được à, cái gọi là "bằng chứng

" nhìn phát biết giả."

Lăng Lãng ném tờ trong tay đi:

"Loại này khỏi cần nhìn."

"Anh à, lượng công việc của anh càng ngày càng khủng khiếp, mấy cái này chẳng phải hôm qua sao? Hôm qua còn chưa xử lý xong, nay lại đưa tiếp, tưởng anh là robot chắc?"

"Hôm qua vốn tính xong hết, nhưng có chút trục trặc."

Lỗi là ở anh. Anh không tập trung được, đáng lẽ chỉ cần nghỉ một lát, nhưng lại kéo dài mãi không thể tĩnh tâm nổi.

"Trục trặc gì?"

"Em chắc không muốn biết đâu."

Lăng Lãng khó hiểu:

"Hả? Sao em lại không muốn biết?"

Anh em đã cùng vào sinh ra tử bao nhiêu lần, còn có chuyện gì liên quan đến anh trai mà mình lại không muốn biết?

Đoạn Kiêu Lâm chỉnh lại kính, ánh mắt bình thản:

"Liên quan đến Bùi Tây Tình."

Lăng Lãng rút chân xuống.

Ngập ngừng một chút, "... Ồ."

"Liên quan đến cô ấy à, mấy hôm rồi chưa gặp... thôi bỏ đi, lo việc chính đã."

Tay nghịch khẩu súng bên cạnh, giọng thì tỏ ra dửng dưng, nhưng cơ thể thì căng cứng. Im lặng một hồi, Lăng Lãng lại ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén:

"Anh, anh nghiêm túc đấy à?"

Đoạn Kiêu Lâm nhìn chằm chằm vào bức ảnh bằng chứng trong tay,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip