ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 547

Suốt mấy tháng nay, việc trong căn cứ chất chồng, người phụ trách thì chỉ nắm được một nửa kiến thức, nếu không có Đoạn Kiêu Lâm hỗ trợ, e rằng nội bộ căn cứ đã sụp đổ từ lâu rồi. Chưa kể Farallon ở xa tít mù khơi, mỗi ngày đều có một đống việc gửi về qua tín hiệu, chờ anh xử lý. Rời xa tổng bộ, tránh được những quy định nghiêm ngặt trách nhiệm trên vai anh ngược lại còn nặng hơn. Cộng thêm chuyện cô mang thai, anh gần như từ bỏ đến chín mươi phần trăm cơ hội ra ngoài, luôn xuất hiện trong tầm mắt cô.

Đám người đó trốn trong căn cứ lâu như vậy không ló mặt, bây giờ rốt cuộc cũng không kìm được nữa rồi. Quả nhiên, chưa đến hai phút sau tiếng động bên ngoài đã dịu hẳn. Anh mặt tỉnh bơ:

"Không cần gấp, bọn họ sắp câm miệng thôi."

Chẳng bao lâu sau, mọi tiếng động hoàn toàn biến mất, Bùi Tây Tình lúc này mới quay lại tập trung vào Trương Điềm.

Cô còn chưa kịp nói được mấy câu với Trương Điềm, đã bị Đoạn Kiêu Lâm bế bổng lên:

"Đợi đã, chị Điềm còn có chuyện cần nói với em mà..."

Cô bị người đàn ông bế ngang, đặt lên bàn làm việc phía sau. Từ đây có thể nhìn ra con phố bên ngoài, qua lớp kính trong suốt, bất kỳ ai đi ngang đều dễ dàng thấy được họ. Bây giờ trong căn cứ đúng là chẳng còn nhiều người, nhưng cũng không đến mức không có một ai.

Cô đặt tay lên ngực anh, giữ một khoảng cách:

"Làm gì thế? Tự nhiên tới gần vậy, định nói gì sao?"

Đoạn Kiêu Lâm cầm lấy lọn tóc trước ngực cô:

"Đợi bọn họ đến nơi ổn định rồi, chúng ta cũng nên yên vị."

Bùi Tây Tình còn tưởng anh sắp nói chuyện gì nghiêm trọng, không nhịn được bật cười:

"Bây giờ chẳng phải đã rất ổn sao? Em đâu có định ra ngoài. Anh cũng cần ở lại đây canh giữ cánh cổng kết nối với chợ đen kia. Chúng ta cứ ở lại đây thì mọi thứ sẽ luôn bình yên mà."

Đoạn Kiêu Lâm cúi đầu, dường như khẽ thở dài một tiếng. Khiến cô suýt tưởng mình nghe nhầm. Cô nghiêng người, ôm lấy cổ anh để anh dựa vào bờ vai mình.

"Sao vậy?"

Cô cảm giác Đoạn Kiêu Lâm đang có tâm sự. Từ sau khi cô mang thai, thái độ của anh đối với đứa trẻ không quá mặn mà nhưng lại càng nghiêm khắc hơn với cô. Từ chuyện ăn uống, giấc ngủ đến bổ sung dinh dưỡng, thậm chí cả kiểm tra sức khỏe và xét nghiệm kháng thể X trong cơ thể, anh đều đích thân giám sát liên tục xác nhận tình trạng của cô với Cừu Triều. Người ta thường nói phụ nữ mang thai dễ rơi vào trạng thái lo âu trầm cảm nhưng giữa cô và Đoạn Kiêu Lâm, người lo lắng lại là anh. Cô thì vẫn như trước, ăn được ngủ được. Không còn những chuyện rắc rối bừa bãi, cũng không còn các cuộc đấu đá ngầm trong căn cứ, cuộc sống của cô thậm chí còn thoải mái hơn cả trước. Nhất là những món Mã Mộng Hương nấu, đúng là mỹ vị nhân gian.

Bùi Tây Tình rất nhạy cảm với tâm trạng của anh nhẹ giọng an ủi:

"Anh Đoạn, bất kể có chuyện gì thì chúng ta cũng cùng nhau đối mặt, con cũng vậy. Đừng tự ép mình quá."

"Nuôi con, không áp lực thì lấy đâu ra động lực."

Anh nói.

"Thế giờ anh bị áp lực quá hay là mất động lực rồi?"

"Áp lực có, động lực cũng có."

Anh nói:

"Vì em vẫn ở đây."

"Có phải tổng bộ lại tìm anh nữa rồi không? Tình hình bên đó giờ sao rồi?"

"Hai phần ba người đã bị ký sinh thể lây nhiễm, nơi đó đã là thành phố chết."

"Quả

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip