ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 548

Chớp mắt đã hai tháng trôi qua sau khi bụng bầu lộ rõ, Bùi Tây Tình càng mệt mỏi hơn. Cả ngày chẳng muốn ra khỏi cửa. Nếu không nhờ Mã Mộng Hương ngày nào cũng có trò mới lôi kéo, cô còn chẳng buồn nhúc nhích, huống gì là đi ra ngoài.

Mã Mộng Hương kéo tay cô:

"Nhanh lên nào, đi với em xem giống cây em nghiên cứu mới nó nở hoa rồi! Đẹp lắm luôn!"

Bùi Tây Tình nắm lấy tay cô: "Được."

"Nhưng chị đi chậm thôi, em sợ chị trượt ngã. Em thì gấp thật, nhưng cũng không bắt chị đi nhanh đâu."

"Biết rồi." Cô cười:

"Dẫn đường đi."

Mã Mộng Hương dắt cô đi lòng vòng mấy lượt trong hành lang căn cứ. Đi gần một tiếng mà vẫn chưa tới chỗ cần đến. Bùi Tây Tình bắt đầu thấy nghi, dừng lại hỏi:

"Hoa đâu rồi? Có khi nào tụi mình tới trễ nên nó héo rồi không?"

Mã Mộng Hương gãi đầu:

"Haha... em cũng đang tìm nè, hơi không nhớ rõ vị trí. Không biết có phải nhớ nhầm rồi không, mình qua phố bên cạnh xem thử nhé, chắc ở đó á."

Vừa nói vừa định kéo cô đi tiếp, Bùi Tây Tình rút tay về, nắm ngược lại tay cô:

"Không phải em cố tình đấy chứ."

"Sao có thể? Em thật sự trồng ra hoa đó mà còn là hoa có thể nở trong căn cứ! Không cần ánh nắng luôn!"

"Thật không đấy?"

"Thật mà thật mà."

Bùi Tây Tình nhìn chằm chằm cô ấy mấy giây.

Mã Mộng Hương lập tức chịu thua:

"Được rồi được rồi, em nhận là cố ý dụ chị ra ngoài đi dạo... Ai bảo dạo này chị cứ lười không chịu nhúc nhích, mỗi lần rủ ra ngoài còn khó hơn lên trời. Có bầu cũng phải vận động một chút chứ em lo cho chị thôi, chị đừng giận nha."

Bùi Tây Tình nắm chặt tay cô:

"Chị không giận đâu."

Cô nói:

"Thật ra, chị cũng lâu rồi chưa ra ngoài đi dạo như hôm nay. Mình đi thêm chút nữa nhé."

Mã Mộng Hương vui vẻ ôm chặt cánh tay cô:

"Dạ luôn, anh Đoạn nói chỉ cần chị vận động nhiều mỗi ngày, cơ thể sẽ tốt lên, lúc sinh cũng dễ hơn, đỡ khổ nhiều."

Căn cứ là lựa chọn an toàn nhất, khi ngoài kia thiên tai không ngừng, kế hoạch "bỏ trốn" của Bùi Tây Tình và Đoạn Kiêu Lâm đành phải tạm gác lại. Thời gian như mực, một khi dây vào thì nhanh chóng lan ra như vết nước.

Bùi Tây Tình bất chợt lại gần thì thầm:

"Anh Đoạn, mấy chuyện bên tổng bộ chẳng đáng để anh phải bận tâm như vậy. Sau này hãy sống vì em và con nhé."

Cô nhìn vào gương mặt sâu thẳm của người đàn ông:

"Hay là nhân lúc mọi thứ vẫn còn sớm, mình đến một nơi không ai biết rời xa tất cả."

Đoạn Kiêu Lâm đáp: "Được."

Cô nghiêng đầu, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt anh, vô thức vừa thấy xót xa vừa muốn lại gần. Không kìm được, cô kiễng chân hôn nhẹ lên khóe môi anh. Đoạn Kiêu Lâm cảm nhận được cảm xúc của cô, kéo cô lại, tay ôm lấy sau đầu, in lên môi cô một nụ hôn sâu.

Như thể khắc ghi dấu ấn cho cả đời:

"Anh mãi mãi sẵn lòng cùng em bỏ trốn."

"Vậy nên họ mới cầu cứu, muốn anh quay lại?"

"Ừ."

"Anh có thể đừng lo cho bọn họ nữa được không?"

Lần đầu tiên, Bùi Tây Tình bộc lộ sự bốc đồng như vậy, cũng là lần đầu chán ghét đám người kia đến thế.

"Được." Không ngờ, anh đồng ý rất nhanh.

Bùi Tây Tình chọc chọc anh:

"Thật đấy à? Bên đó giờ bỏ mặc được rồi sao?"

"Vốn dĩ cũng chẳng định lo cho họ."

"Hả?"

"Đợi em muốn đi, chúng ta sẽ trực tiếp đến căn cứ của Farallon."

"Vậy thì..." Câu nói còn dang dở, chợt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip