Chương 550
Bùi Tây Tình cũng không ngoại lệ. Ban đầu cô không để tâm nhưng khi thai ngày càng lớn, trong lòng cô cũng bắt đầu âm thầm lo lắng. Ra ngoài đi một vòng, tâm trạng cô tốt hơn hẳn.
Đoạn Kiêu Lâm mang tới một chiếc đèn, giữa đêm đen chẳng khác nào ngọn đèn chỉ đường sáng rõ nhất. Bùi Tây Tình đón lấy, chăm chú nhìn chiếc đèn nhỏ màu vàng đang tỏa nhiệt trong lòng bàn tay, có thể chống lại cái rét buốt.
Lúc cửa thang máy mở ra, cơn lạnh ập vào mặt như thể có thể khiến người ta đóng băng ngay lập tức. Nhưng rất nhanh, cô nhìn thấy những bông tuyết bay vào từ kẽ cửa. Cô nắm lấy tay áo anh:
"Đi thêm chút nữa, em muốn nhìn bên ngoài."
Đoạn Kiêu Lâm lấy thêm một chiếc áo khoác, bọc lấy cô: "Đi thôi."
Cửa lớn của căn cứ vừa mở ra, không khí lạnh bên ngoài ùn ùn tràn vào, cô giơ tay che tuyết bay tới, vài giây sau mới ngẩng đầu nhìn ra xa. Bên ngoài trắng xóa, tuyết vẫn rơi dày đặc. Bông tuyết bay đến, vài cánh rơi xuống lòng bàn tay cô nhưng không tan ngay. Lòng bàn tay lành lạnh được anh nắm chặt, Bùi Tây Tình bước ra khỏi cánh cửa.
Toàn bộ thế giới tận thế vẫn chìm trong bóng tối, vào những ngày coi như "ổn nhất", trời vẫn luôn xám xịt, gió dữ tuyết dày, cuốn trôi tất cả. Bùi Tây Tình giẫm lên tuyết, lạo xạo, nhưng mắt lại cong thành nụ cười:
"Anh Đoạn, tụi mình quên mang ô rồi."
Đoạn Kiêu Lâm đội mũ cho cô, xoa khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết của cô:
"Vậy là đủ rồi, còn lại bão tuyết thế nào đã có anh che cho em."
Bùi Tây Tình đi vài bước trong tuyết, nắm tay anh thật chặt:
"Dù có là thiên tai, dù sắp tận thế, cũng phải sống trọn từng khoảnh khắc."
Cô quay đầu lại, giữa gió tuyết, khẽ khàng nói:
"Anh Đoạn, em yêu anh."
Bàn tay anh nắm chặt lấy tay cô, bàn tay to gần như bao trọn bàn tay cô:
"Vừa nãy em nói gì?"
Bùi Tây Tình ngẩng đầu, gió tuyết thổi rối vài sợi tóc lòa xòa bên thái dương:
"Anh không nghe thấy à?"
"Không nghe được, gió lớn quá."
Bùi Tây Tình đẩy anh, tự mình đi lên phía trước:
"Thế thì coi như em chưa nói gì đi, người muốn nghe tự nhiên sẽ nghe thấy."
Anh bật cười trầm thấp, nụ cười hiện rõ trong ánh mắt đầy cưng chiều.
"Anh Đoạn!" Bùi Tây Tình gọi anh một quả cầu tuyết bay thẳng vào mặt.
Đoạn Kiêu Lâm nghiêng đầu né tránh:
"Chậm một chút."
Bùi Tây Tình ném mấy lần vẫn không trúng, không nhịn được hét lên:
"Anh đứng yên đó cho em!"
Đoạn Kiêu Lâm đứng yên, để cô ném trúng vài cái, thấy cô cười tít mắt như vầng trăng khuyết, trong tay vẫn đang vo thêm tuyết mới, anh nhướng mày bất lực, duỗi tay ra ôm cô vào lòng:
"Anh nghe thấy rồi."
"Nghe thấy cái gì?"
"Những lời em vừa nói."
"Giờ mới nghe à? Ở đây âm thanh truyền chậm cả à? Nhưng mà muộn rồi, đây là hình phạt vì lúc nãy anh không nghe thấy em nói gì!"
Nói rồi, Bùi Tây Tình dùng tay vừa chạm tuyết lạnh buốt, cố tình áp lên má anh.
Đoạn Kiêu Lâm nắm lấy cổ tay cô, truyền hơi ấm từ cơ thể sang:
"Chờ sinh con xong, mình rời khỏi đây."
"Đi đâu?"
"Đến nơi em muốn."
Bùi Tây Tình ghé lại gần, phải hơi lớn tiếng một chút:
"Anh thích con trai hay con gái?"
"Anh thích em."
Bùi Tây Tình đỏ mặt:
"Em đang hỏi chuyện con mình mà, tự dưng lại nói cái này..."
"Chẳng phải em cũng vậy sao?"
Tay cô suýt chút nữa không cầm chắc đèn.
"Em chỉ nghĩ, tận thế thì tận thế dù là thiên tai hay gì khác
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền