ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 551

Sinh con đối với Bùi Tây Tình là chuyện vừa xa lạ vừa đầy rủi ro. Thể trạng cô thực sự không thích hợp để mang thai. Từng là vật chủ ký sinh và từng nhiễm virus, cô không chắc liệu những thứ từng tồn tại trong cơ thể mình có ảnh hưởng đến đứa trẻ hay không.

Vì thế, cô tra rất nhiều tài liệu cũng nhiều lần hỏi Cừu Triều và bộ phận nghiên cứu của Long Nghiên. Kết luận cuối cùng là: có ảnh hưởng nhất định, nhưng với thể trạng hiện tại của cô, sẽ không gây tác động nghiêm trọng.

Bên kia, Long Nghiên vẫn đang hỏi:

"Còn em thì sao, gần đây cảm thấy thế nào? Có gì bất thường không? Nói chung nếu thai nhi bị ảnh hưởng, người mẹ thường sẽ có cảm giác hoặc dấu hiệu."

"Sao im lặng thế? Không lẽ ngủ rồi?"

Long Nghiên hỏi.

"Vậy thì em yên tâm rồi."

Bùi Tây Tình vừa nằm xuống đã thấy bên gối có một chiếc hộp. Mở ra xem, năm viên tinh hạch được xếp ngay ngắn bên trong cô sững người, vội đáp:

"Không có, chỉ là vừa nhìn thấy thứ gì đó."

"Nếu bản thân em không cảm thấy gì bất thường, cơ thể cũng ổn thì khả năng bị ảnh hưởng sẽ rất thấp."

"Vâng, hiện tại mọi thứ đều bình thường."

"Vậy thì tốt, có gì thì tìm chị."

"Ừ..."

Bùi Tây Tình không biết cuộc gọi kết thúc từ lúc nào. Tỉnh táo lại, cô vẫn đang nhìn chằm chằm mấy viên tinh hạch. Chỉ nhìn màu sắc và độ sáng là biết, năm viên này đều có phẩm chất và cấp bậc cực cao. Ngoài mấy viên của Tiêu Việt ra, đã lâu cô chưa thấy loại tinh hạch tốt thế này.

Thứ này khó tìm đến mức nào, khỏi cần nói cũng rõ.

Lại còn xuất hiện đột ngột dưới gối cô. Bùi Tây Tình cầm chiếc hộp, giơ lên ngắm nghía hồi lâu. Cô cũng không dám dùng, lại đặt chúng về chỗ cũ. Có lẽ là anh Đoạn để dành cho cô dùng nhưng cô không muốn dùng lúc này. Mỗi lần sử dụng, trong lòng đều bất an. Đặc biệt là sau khi biết Đoạn Kiêu Lâm không thể tùy tiện dùng dị năng nữa. Nhìn những viên tinh hạch này, trong lòng cô vừa yêu vừa hận.

Cô trở mình, quấn chăn lại, chẳng buồn để ý hành động của anh, chỉ lơ mơ nghe thấy giọng Cừu Triều vang lên từ máy liên lạc. Còn nói gì, cô đã không còn sức để nhớ nữa. Cô nhắm mắt nghỉ một giấc, tỉnh dậy thì chỉ thấy Mã Mộng Hương ở bên cạnh.

Cô ấy cầm một nắm rau lạ, ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh, lặng lẽ nhặt rau. Vừa thấy cô tỉnh, Mã Mộng Hương lập tức ghé sát lại thì thầm:

"Bên ngoài vẫn rung suốt, lúc chị ngủ thôi mà đã rung hơn mười lần rồi, còn nhiều hơn cả một tháng cộng lại."

Bùi Tây Tình bỗng cảm thấy căn cứ rung lắc dữ dội. Cô lập tức ngồi bật dậy: "Mộng Hương?"

Mã Mộng Hương vội từ bếp chạy tới:

"Sao thế chị thấy không khỏe ở đâu à?"

"Không, mà sao vừa nãy lại rung nữa rồi, lần này rất rõ ràng."

Mã Mộng Hương nói:

"Em cũng không biết, em đang nấu ăn thì nước trong nồi suýt trào ra luôn. Chị đợi tí, để em ra xem có chuyện gì."

Nói xong cô ấy vội rời khỏi phòng.

Khi quay lại, vẻ mặt cô ấy hốt hoảng:

"Anh Ảnh không cho em ra ngoài, em cũng không rõ rốt cuộc bên ngoài đã xảy ra chuyện gì."

Bùi Tây Tình lại nằm xuống:

"Vừa rồi rung dữ thật nhưng giờ qua rồi thì cũng ổn rồi. Đã không cho ra ngoài thì cứ yên tâm chờ đợi thôi."

Mã Mộng Hương nói:

"Vậy em đi nấu cơm tiếp đây."

"Cảm ơn em."

"Cảm ơn gì chứ, nếu không cho em nấu ăn hay đi chặt củi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip