ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 558

Bùi Tây Tình vẫn luôn biết tụi nhỏ cùng đám lưu dân ngày trước đang ở chỗ Lăng Lãng nhưng không ngờ lại được thấy tụi nó vào lúc này. Cô trò chuyện với tụi nhỏ vài câu, bên căn cứ có vẻ lại bận chuyện.

"Lúc đó tính sau."

Bùi Tây Tình cười:

"Gặp Lăng Lãng chưa ạ?"

Long Nghiên xoay đầu máy quay của robot. Lăng Lãng đứng phía sau robot, chưa kịp thu ánh mắt, có hơi lúng túng xoa mũi sau đó kéo mấy đứa nhỏ đang ngồi dưới đất đứng dậy. Đẩy tụi nhỏ ra trước:

"Khụ... bọn nó có chuyện muốn nói với cô. Tôi còn việc, đi trước."

Dứt lời thật sự quay lưng rời đi. Tiểu Tiêu và Tiểu Ngọc đứng trước ống kính, Tiểu Ngọc thấp quá, phải để Tiểu Tiêu cõng mới chạm tới được. Tiểu Tiêu vẫy tay: "Chị ơi!"

Tiểu Ngọc cũng giơ hai tay lắc lắc trước ống kính: "Chị ơi!"

Bùi Tây Tình nhìn tụi nhỏ, cất tiếng:

"Tiểu Tiêu dạo này hình như cao lên nhiều rồi?"

"Thật hả, mỗi ngày em đều theo anh Lăng Lãng học quyền quân sự, còn học bắn súng đánh nhau nữa, ảnh dạy em nhiều lắm. Em cảm thấy sau này chẳng còn sợ tang thi nữa, tới bao nhiêu đánh bấy nhiêu còn có thể bảo vệ em gái!"

Bùi Tây Tình bật cười, mắt cong cong:

"Vậy em phải tiếp tục trông em gái cho tốt, cũng dạy cho con bé một chút. Chờ anh Đoạn qua, nhớ bảo anh ấy dạy luôn cách đối phó ký sinh thể."

"Vâng!"

Long Nghiên vẫy tay:

"Tín hiệu không ổn, tuyết vẫn đang rơi. Chị phải làm việc tiếp, em chăm sóc tốt cho bản thân và anh Duệ. Sau nhớ bế anh Duệ tới để mọi người gặp, ai cũng trông ngóng cả."

"Ừ."

Nói rồi cắt liên lạc. Cùng lúc ấy, sữa cũng đã vừa đủ ấm. Cô lắc nhẹ bình sữa, bước sang phòng bên cạnh đưa cho người đàn ông đang dỗ đứa trẻ. Nhóc con đang nằm sấp trên vai anh, khóc đến mức không thở nổi nước mắt nước mũi tèm lem làm ướt cả mảng lớn trên chiếc sơ mi đen của anh.

Bùi Tây Tình bật cười:

"Hay là để em đi, cảm giác cứ hễ anh bế là thằng nhỏ lại khóc."

"Nếu bây giờ không quen sau này càng không xử lý nổi."

Anh không đưa cô mà tự tay nhận lấy bình sữa, bắt đầu cho con bú. Vừa ngậm được sữa, đứa trẻ lập tức yên tĩnh lại. Đoạn Kiêu Lâm ôm con ngồi xuống, ngẩng đầu nhìn cô:

"Vừa rồi nói chuyện gì với bọn Long Nghiên?"

"Chuyện ở căn cứ thôi. Em còn gặp cả Tiểu Tiêu với Tiểu Ngọc nữa, cảm giác bên đó tu sửa cũng khá ổn."

"Ừ." Anh gật đầu, cúi xuống tiếp tục cho con bú.

Bùi Tây Tình ngồi bên cạnh anh:

"Em có chuyện muốn hỏi anh."

"Nói đi."

"Lúc em sinh con rồi bất tỉnh, anh đã dùng tinh hạch cho em phải không?"

"Phải."

"Năm viên vốn để trong hộp nhỏ đó, anh dùng hết cho em rồi à?"

"Nói chính xác là mỗi ngày một viên."

Bùi Tây Tình tròn xoe mắt:

"Gì cơ? Thế thì xa xỉ quá rồi..."

Trước đây cô còn chẳng dám nghĩ đến chuyện dùng kiểu đó, huống hồ là thực sự sử dụng. Có người cả đời còn chẳng chạm nổi một viên vậy mà cô lại tiêu hết năm viên trong năm ngày.

"Chỉ cần em còn sống, một ngày mười viên hay trăm viên cũng chẳng khác gì với anh."

Bùi Tây Tình tựa đầu vào vai anh, nhìn đứa con trai đang ngoan ngoãn uống sữa trong lòng anh, tâm trạng bỗng trở nên phức tạp. Niềm hạnh phúc có được quá khó khăn này có anh, có con, cả gia đình họ bình an sống ở đây dù điều kiện có kham khổ cũng không sao. Nhưng chuyện tinh hạch và thiên tai, vẫn là thứ cô không thể vượt qua trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip