ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 559

Uống xong sữa, đứa trẻ đã ngủ thiếp đi trong lòng anh. Bùi Tây Tình không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ một cái:

"Đoạn Thuỵ Nghênh, con phải ngoan nhé, sau này không được biến thành người xấu."

Đứa trẻ này vốn không tồn tại trong cốt truyện. Không ai biết tương lai sẽ thế nào nhưng cô sẽ cùng anh Đoạn nuôi nấng nó thật tốt. Trẻ con mỗi ngày ngủ rất nhiều, mới khóc một lúc mà đã kiệt sức, ngủ rất sâu trong lòng anh.

Bùi Tây Tình không kìm được nhìn chăm chú:

"Sao càng nhìn càng giống anh vậy... Chẳng giống em chút nào."

Lúc Long Nghiên bế đứa nhỏ đến, dù mắt nó chưa mở hẳn nhưng cô vẫn mơ hồ cảm thấy hơi giống, giờ nhìn kỹ lại, lại càng rõ.

Không khỏi có chút bất mãn, cô chọc chọc vào anh:

"Đáng ghét thật, chẳng khác nào không phải con ruột em vậy, mắt mũi miệng đều giống anh."

Đoạn Kiêu Lâm nói:

"Da giống em."

Bùi Tây Tình trừng mắt lườm anh:

"Anh nói cũng như không."

Anh đứng dậy, đặt đứa trẻ vào nôi trong khoang giữ nhiệt. Bùi Tây Tình nói đến đây mới nhớ không biết Mã Mộng Gia bên đó thế nào rồi, cô ta mang thai sớm hơn mình, chắc đã sinh hồi tháng trước hoặc tháng kia. Nhưng giờ chẳng có tâm trí để lo cho cô ta nữa.

"Anh có thể đích thân đưa nó ra ngoài rèn luyện."

Đoạn Kiêu Lâm đột nhiên nói.

"Nhưng đến lúc đó, biết đâu anh cũng có việc của mình rồi? Tốt nhất vẫn nên công bằng một chút, đừng đặc cách quá nhiều."

Bùi Tây Tình đáp lời.

Đoạn Kiêu Lâm bật cười trầm thấp, một tay siết eo cô lại:

"Đặc cách thì sao chứ? Con của chúng ta, xứng đáng."

Bùi Tây Tình che miệng anh lại:

"Anh thôi đi. Em không muốn nó thành người giống Lâm gia đâu, cái tên gì nhỉ... Lâm Tử Nghiêm, đúng rồi, chồng cũ của Mã Mộng Gia."

Dị năng giả, nhất là trẻ em giờ là đối tượng được ưu tiên đào tạo trong thời kỳ mạt thế. Một khi thức tỉnh, cơ bản sẽ bị đưa đến doanh trại ngay.

Rồi anh bất ngờ luồn tay xuống đỡ lấy cô, bế bổng lên. Bùi Tây Tình bị bế cao quá, cúi đầu nhìn anh:

"Anh làm gì vậy..."

Từ sau khi sinh, cơ thể cô nhạy cảm hơn hẳn. Bị anh chạm vào là ngay lập tức cảm thấy những hình xăm ở lưng như đang kêu gào. Cô vội đẩy lồng ngực nóng rực của anh ra:

"Em... còn chưa hết cữ đâu."

Đoạn Kiêu Lâm lại đáp:

"Em dùng năm viên tinh hạch, tốc độ hồi phục đã là gấp năm lần người thường, thậm chí hơn cả dị năng giả. Để anh kiểm tra xem em hồi phục thế nào rồi."

Bùi Tây Tình mặt lập tức đỏ bừng: "Không được."

Dáng vẻ cảnh giác quá mức của Bùi Tây Tình khiến người ta không nhịn được thấy đáng yêu. Đoạn Kiêu Lâm vốn chỉ định trêu cô một chút, ôm lấy eo cô nhấc lên, cố tình siết chặt không buông.

"Vì sao lại không được? Dù sao cũng phải để anh xem mấy viên tinh hạch kia trong cơ thể em thế nào rồi."

"Không phải đã kiểm tra rồi sao?"

Nếu giờ lại kiểm tra nữa thì mấy ngày trước cô bỏ ra từng ấy thời gian kiểm tra, chẳng phải uổng phí hết?

Từ lúc tỉnh lại, cô đã bị kiểm tra tới lui không dưới mười lần đến mức sợ rằng ngay cả từng sợi tóc cũng bị đếm sạch sành sanh. Giờ lại đòi kiểm tra, chỉ nghe thấy hai chữ đó thôi cô đã sắp sinh phản xạ có điều kiện.

Người đàn ông cúi đầu cười khẽ:

"Kiểm tra thêm lần nữa thì sao chứ?"

"Em không muốn."

Cô vòng tay ôm cổ anh, lại giãy giụa đòi xuống:

"Thả em xuống đi, em còn phải đi tìm Mộng Hương."

Nói

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip