ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 560

Ánh mắt Đoạn Kiêu Lâm sâu thẳm nhìn cô chăm chú. Tính từ lúc mang thai đến giờ, trừ mấy lần giữa chừng chưa kịp thỏa mãn chỉ là thử qua loa, anh đã gần một năm không thật sự chạm vào cô như trước. Mỗi lần đều là cô rơi hai giọt nước mắt, lấy con ra làm cớ, lại làm nũng giả vờ đáng thương, khiến anh thật sự không nỡ ra tay, sợ làm tổn thương đến gốc rễ của cô.

Bùi Tây Tình gần như đã giãy được ra, lại bị anh ôm lấy, ấn trở lại. Người đàn ông ngẩng đầu, hôn lên cổ cô. Trên làn da trắng như tuyết lập tức để lại một dấu hôn. Bùi Tây Tình hơi đau: "Anh..."

"Tìm cô ta làm gì?"

Anh hỏi.

"Tất nhiên là chuyện giữa con gái với nhau rồi, nói với anh anh cũng không hiểu."

Ánh mắt Đoạn Kiêu Lâm trầm xuống:

"Về sớm một chút, anh và con trai chờ em."

Bùi Tây Tình cuối cùng cũng được buông ra, đặt chân xuống đất. Hình xăm phía sau lưng nóng rực, cô không dám nhìn anh, quay đầu bỏ chạy, để lại hai cha con ở nhà. Tóc cô càng thêm rối, đôi mắt dưới làn tóc đen ươn ướt mơ màng, thoáng chút hoảng loạn. Sau khi sinh con, vẻ mặt cô lại càng quyến rũ, mỗi cái liếc mắt từng nhịp thở đều như vô tình gợi nên một vẻ ngây thơ xen lẫn quyến rũ mê người.

Khi Bùi Tây Tình chạy đến, Mã Mộng Hương đang cuốc đất trong vườn rau. Từng nhát từng nhát cuốc xuống, mồ hôi chảy đầy đầu áo quần cũng bị mồ hôi làm ướt sũng. Bùi Tây Tình xách xô nước, bước tới giúp gieo hạt tưới rau.

Mã Mộng Hương vội vàng nói:

"Sao chị lại làm mấy việc này? Mới sinh xong phải nghỉ ngơi nhiều vào, ngồi xuống, mau ngồi xuống!"

Bùi Tây Tình ngồi xổm trước một cây non:

"Chị hồi phục gần như hết rồi, cộng thêm tinh hạch, người ta cần hơn tháng để ở cữ hồi phục chị chỉ mất một tuần là ổn, huống chi giờ đã hơn nửa tháng rồi, sớm khỏe lại rồi."

"Xem ra tinh hạch đúng là thứ tốt."

Mã Mộng Hương có chút tò mò, cũng ghé lại gần:

"Tinh hạch ấy, em biết chút chút đều là vật quý hiếm, sao chị lại có nhiều vậy? Lẽ nào người trong căn cứ cũng như chị, chỉ cần là người của tổng bộ là muốn bao nhiêu có bấy nhiêu?"

"Tinh hạch quý thật nhưng với nhiều người, lại chẳng phải thứ bắt buộc. Chỉ cần cơ thể khỏe mạnh, sống yên bình không có mấy thứ ấy cũng chẳng sao cả."

Mã Mộng Hương gật đầu như có điều suy nghĩ:

"Cũng đúng, chỉ cần chúng ta sống yên ổn, tinh hạch gì đó, không cần cũng được tránh để người khác nhòm ngó rồi lại đến cướp mất."

Bùi Tây Tình phụ trách tưới nước, hai người phối hợp cùng nhau, một lúc sau cuối cùng cũng làm xong một nửa mảnh vườn rau. Mã Mộng Hương vỗ tay, cuối cùng cũng xong việc, lập tức nhớ ra lý do gọi Bùi Tây Tình đến, hấp tấp nói:

"Em phát hiện được một thứ hay ho, nhất định phải cho chị xem, mau lại đây!"

Bùi Tây Tình đi theo cô ấy, bước vào căn nhà nhỏ cạnh vườn rau:

"Em phát hiện cái gì mà gấp vậy?"

Mã Mộng Hương lấy ra một khối đá giấu trong chum nước:

"Cái này này chị nhìn kỹ xem, có phải tinh hạch không?"

Bùi Tây Tình nhận lấy, quan sát vài giây:

"Em nhặt được ở đâu?"

Mã Mộng Hương nói: "Chị còn nhớ mấy hôm trước em lên mặt đất không? Em lên xem có hạt giống nào có thể đem về trồng được không, rồi tiện tay đào bới vài chỗ thì thấy cái này. Em cũng không rõ là thứ gì nhưng trong bóng tối nó cứ phát sáng, nên nghĩ chắc

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip