ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 569

Bùi Tây Tình đang ngáp trong vườn rau thì bị Mã Mộng Hương kéo ngồi xuống ghế. Mã Mộng Hương vẻ mặt nghiêm túc:

"Tây Tình, em có chuyện muốn nói!"

"Em nói đi."

Tối qua cô thật sự ngủ không ngon, dậy được là nhờ Thuỵ Nghênh réo gọi, nếu không chắc phải ngủ đến trưa hoặc chiều mới tỉnh:

"Chị đang nghe đây."

"Bọn em sắp đi rồi, chị biết chưa?"

"Đi rồi à?"

Bùi Tây Tình suy nghĩ vài giây: "Biết chứ."

Mã Mộng Hương:

"Chị vừa mới tỉnh ngủ còn gì? Sao lại biết được?"

Nhắc tới chuyện này, Bùi Tây Tình lập tức tỉnh táo hơn, không nhịn được ho khẽ một tiếng rồi mới nói: "Cái đó..."

"Hả? Cái gì?"

"Không có gì, là anh Đoạn nói cho chị biết."

Cô tất nhiên không dám nói cho Mã Mộng Hương biết, là tối qua lúc bị anh ôm ép vào tường, anh mới kề sát tai thì thầm từng chữ một. Nói tới năm sáu lần cô mới miễn cưỡng nhớ nổi.

Vì mỗi lần cố nghe rõ anh nói gì, đều bị hành động của anh làm gián đoạn, đến mức cả câu cũng chẳng nhớ nổi. Chỉ cần nhớ đến mấy ký ức đó, vành tai cô đã đỏ rực. Mã Mộng Hương không để ý, còn gặng hỏi:

"A? anh Đoạn nói rồi à?"

"Ừ."

"Em còn tưởng..."

"Tưởng gì?" Bùi Tây Tình nghi hoặc:

"Muốn hỏi gì cứ nói đi."

"Em muốn hỏi là..."

Mã Mộng Hương ghé sát vào thì thầm:

"Bọn em đi rồi, căn cứ này thì sao? Không cần nữa à?"

Bùi Tây Tình xoa mặt cô nàng, làm cô phồng má lên:

"Ngốc, sẽ có người bên Farallon đến tiếp quản, em lo cái vườn rau của mình à?"

"Sao chị biết!"

Bùi Tây Tình bật cười:

"Vì chị vẫn luôn để ý đến em mà."

Mã Mộng Hương vò má mình:

"Trời ơi, em chỉ sợ sau này chẳng còn ai chăm vườn rau nữa..."

"Sẽ có người chăm thôi."

Bùi Tây Tình nói:

"Ở bên căn cứ mới, nghe nói còn để riêng một mảnh đất rộng gấp ba mươi lần vườn rau của cậu bây giờ. Có rất nhiều người đang chờ cậu tới dạy họ trồng rau trong thời kỳ mạt thế. Lúc đó, không phải chỉ có một vườn, mà là gấp ba mươi lần."

Mã Mộng Hương suýt nữa há hốc miệng không ngậm lại được: "Cái gì!"

"Ngạc nhiên chưa? Tính để sau này mới nói nhưng thấy em lo lắng quá, chị đành nói luôn cho rồi."

"Tây Tình, a a a!"

Mã Mộng Hương kích động đến độ không ngừng lắc cô:

"Em vui chết mất!"

"Miễn là vui là được rồi. Nhà còn ít việc, Thuỵ Nghênh đang đợi chị, chị đi trước đây."

Mã Mộng Hương gọi với theo:

"Đợi đã, vậy chị với anh Đoạn nhất định phải cùng đến căn cứ đấy nhé, em chờ hai người em sẽ nấu thật nhiều món ngon cho hai người!"

Bùi Tây Tình gật đầu:

"Ừ, nhất định rồi."

Nhìn bóng lưng Bùi Tây Tình rời đi, Mã Mộng Hương vội nhận lấy một cuộc gọi điện thoại:

"Không không, không có gì lớn chỉ là muốn báo cô ấy biết tôi tỉnh rồi, đầu óc cũng tỉnh táo, anh Ảnh bảo hôm qua cô ấy có đến tìm nhưng lúc đó tôi mê man, chắc dọa cô ấy sợ."

Sau khi cúp máy, cô ấy ngả người xuống ghế. Sáng nay anh Đoạn tuy không nói gì nhưng nếu Tây Tình đi, anh nhất định cũng sẽ đi. Chuyện bỏ lại Tây Tình một mình, anh Đoạn chắc chắn không làm được. Nghĩ đến đó, Mã Mộng Hương hài lòng vỗ vỗ mông đứng dậy, vác cuốc quay lại vườn.

Trong lúc đó, tại một địa điểm khác. Mã Mộng Hương bê vào một sọt rau to đùng từ ngoài cửa:

"Đều là món Tây Tình thích ăn, tươi lắm!"

Người đàn ông đáp: "Cảm ơn."

Mã Mộng Hương định quay đi nhưng bất ngờ nghe người đàn ông sau lưng cất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip