ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 570

Bùi Tây Tình gấp quần áo xếp gọn vào tủ, lại nghĩ mấy hôm nữa sẽ rời đi, liền bắt đầu thu dọn đồ đạc trong tủ. Cô loay hoay một lúc thì thấy có mấy bộ quần áo mới không biết từ đâu ra. Cô cầm lên, so thử với em bé:

"Đống quần áo này anh lấy từ đâu về thế? Nhìn vừa y như may riêng vậy, lại còn ấm nữa. Đến lúc đi đường, không phải lo Thuỵ Nghênh bị lạnh rồi."

"Bộ này cũng đẹp nè. anh Đoạn, dạo này con mắt anh chọn đồ tiến bộ hẳn lên ha, toàn đồ dễ thương không à."

"Còn cái này nữa này, anh giỏi quá luôn đó!"

Cô nhìn anh đầy kích động, Đoạn Kiêu Lâm bật cười trầm thấp:

"Anh tự tay làm."

Bùi Tây Tình trố mắt:

"Cái gì, anh còn biết may đồ? Sao trước giờ chưa từng nghe nói?"

"Học gấp, làm gấp."

Anh bế con lại gần:

"Tay nghề còn thô, coi như mặc tạm, tới nơi rồi sẽ có đồ đẹp hơn."

Không ngờ lại phát hiện thêm kỹ năng mới của anh. Việc may đồ trong thời mạt thế, nhiều người tự học nhưng phần lớn là phụ nữ. Không ngờ anh lại tự mình học vụng. Làm đồ cho em bé kích cỡ nhỏ tay nghề còn vụng nhưng làm rất cẩn thận.

"Vậy khi nào thì may cho em một bộ?"

"Chờ anh học thêm vài kiểu nữa."

Cô cười tươi: "Được!"

Bùi Tây Tình ướm vai anh, ước lượng thử:

"Khi nào về, em cũng may cho anh một bộ."

"Không đo cụ thể à?"

"Hừ." Bùi Tây Tình không thèm nhìn anh, cúi đầu tiếp tục gấp quần áo.

Bề ngang vai, chiều dài tay của anh cô sờ quen đến mức không thể quen hơn nữa rồi. Vừa nghiên cứu xem nên mang theo bộ nào, cô đã bị người đàn ông không biết đến từ lúc nào bế thốc lên.

Cô vẫn còn đang ngồi xổm dưới đất, đã bị anh bế nguyên tư thế như thế, cô bị đặt lên bàn. Người đàn ông chống hai tay hai bên, cúi đầu hôn xuống.

Bùi Tây Tình bị anh cắn môi, có hơi đau nhưng ngứa nhiều hơn. Cô không kìm được ngửa đầu ra sau. Nụ hôn của anh lập tức đuổi theo.

Chặn hết đường lui của cô, tiếng động mập mờ vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Bùi Tây Tình bắt đầu chịu không nổi, đưa tay đẩy ngực anh khẽ nghiêng về sau. Đoạn Kiêu Lâm ngoan ngoãn lui lại, chừa cho cô chút khoảng thở.

Cô đỏ hoe mắt:

"Làm sao vậy?"

Đoạn Kiêu Lâm vén lọn tóc vướng nơi khóe môi cô:

"Muốn nói chuyện với em."

Bùi Tây Tình vòng tay ôm cổ anh, chủ động hôn lên cằm:

"Muốn nói gì với em?"

"Nói về cuộc sống sau khi chúng ta quay về căn cứ, còn cả chuyện giáo dục của Thuỵ Nghênh, em muốn ai làm thầy của nó?"

"Chuyện đó à... Em chưa nghĩ tới, bây giờ còn sớm quá. Đến lúc đó xem nó thích gì, hoặc anh chọn cũng được, anh là bố thằng bé, chuyện này anh có quyền quyết định."

"Anh muốn tìm Lãnh Hoa Dịch làm thầy nó, em thấy sao?"

"Lãnh Hoa Dịch?"

Cô nhớ ra người này cũng là thành viên của Farallon. Hình như là người luôn đi theo bên cạnh Cơ Dao.

Nói tới mới nhớ, ấn tượng sâu nhất của cô về người này là lần trước ở tổng bộ, anh ta dẫn đầu buôn chuyện, toàn hóng hớt chuyện giữa cô và Đoạn Kiêu Lâm, nhất quyết phải moi cho bằng được khiến cô chẳng biết đối phó thế nào.

Cô hỏi:

"Sao lại là anh ta? Còn Cừu Triều thì sao?"

"Hướng đi của Cừu Triều không phù hợp với nó."

"Hả?"

"Lãnh Hoa Dịch gần như là tiến sĩ trong giới dị năng cái gì người khác không dạy được, anh ta đều có thể."

"Người tài bên Farallon các anh đúng là nhiều thật."

Cô nói:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip