ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 571

Chớp mắt đã đến ngày họ phải rời đi, Mã Mộng Hương hào hứng xách từng túi lớn, chuyển đồ lên phi thuyền, năm chiếc vali siêu to. Bên trong toàn là rau cô ấy trồng. Còn có đủ loại hạt giống đã thu hoạch. Thậm chí gà vịt cá thịt cũng mang theo cả từng sọt lớn. Ảnh giúp đưa gà vịt lên, thành viên điều khiển phi thuyền bật cười:

"Ảnh, mấy con gà vịt này ngon đấy chứ, mang theo để sau này cho tụi tôi ăn hả? Tụi tôi có phần không?"

Ảnh còn chưa kịp đáp, Mã Mộng Hương đã tranh nói trước:

"Có, nhất định có!"

Cô ấy vỗ ngực cam đoan:

"Đợi chúng sinh sản xong, ai cũng có phần, ăn thỏa thích thịt với rau!"

"Vậy thì bọn tôi mong chờ lắm đấy."

"Cứ yên tâm! Cứ giao cho tôi, tôi nuôi tụi nó giỏi lắm, đảm bảo không con nào chết!"

Sau khi bận rộn chuyển đồ lên phi thuyền xong, Mã Mộng Hương thở hổn hển:

"Vất vả rồi, anh Ảnh."

Ảnh gật đầu: "Không sao."

Cô ấy không nhịn được quay đầu nhìn vào lối vào căn cứ, thò đầu thò cổ:

"Sao bọn họ vẫn chưa tới? Tây Tình và anh Đoạn chắc cũng sắp xếp xong rồi chứ, chẳng lẽ đồ nhiều quá? Hay là tụi mình qua đó giúp?"

Ảnh đồng ý. Hai người lập tức tới chỗ ở của họ nhưng chỉ thấy Bùi Tây Tình đang ngồi trên ghế, ôm đứa bé trong lòng. Mã Mộng Hương hỏi:

"Ơ, anh Đoạn đâu rồi?"

Cô chọc bé con:

"Tiểu Thuỵ Nghênh, chúng ta sắp đi rồi đấy con vui không? Vui thì cười cái nào."

Đứa nhỏ quả nhiên bị chọc cười.

Bùi Tây Tình khẽ vuốt má Thuỵ Nghênh, cũng mỉm cười theo, Mã Mộng Hương hỏi:

"Sao chỉ có một mình chị?"

"Anh Đoạn có việc, đi rồi."

"Hả?"

Bùi Tây Tình ngẩng đầu:

"Anh ấy đi rồi."

Mã Mộng Hương nhất thời chưa kịp phản ứng:

"Cái gì gọi là... đi rồi?"

"Anh ấy đi trước, nói bên Farallon có chuyện cần xử lý, lát nữa sẽ hội quân với chúng ta ở căn cứ."

Mã Mộng Hương hoàn toàn không hiểu được:

"Cái này là sao với sao nữa chứ..."

"Vậy còn chờ gì nữa, chúng ta cũng đi thôi đồ của CHỊ đã thu dọn xong chưa?"

Cô ấy nhìn về phía sau lưng Bùi Tây Tình. Trong nhà được dọn dẹp gọn gàng nhưng đồ đạc của cô thì vẫn chưa chuẩn bị gì. Mã Mộng Hương vội vàng định bước tới giúp:

"Không còn nhiều thời gian đâu, để tôi giúp cậu một tay."

Bùi Tây Tình ôm đứa trẻ đứng sau lưng họ, mấy giây sau, nhẹ giọng nói:

"Hai người đến căn cứ đi, đưa đứa trẻ giao cho chị Long Nghiên, tôi phải theo anh Đoạn."

Mã Mộng Hương quay phắt lại:

"Cái gì, không đùa đấy chứ!"

"Không." Cô lắc đầu:

"Tôi rất nghiêm túc, bây giờ anh ấy cần tôi, tôi phải đến đó. Tất cả mọi chuyện, không thể để mình anh ấy gánh vác."

Ảnh chủ động đón lấy đứa trẻ từ tay cô ấy.

Ảnh nói: "Đi đi."

Bùi Tây Tình nhìn vào mắt anh ta qua lớp mặt nạ:

"Anh chăm sóc Mộng Hương, đưa họ an toàn đến căn cứ."

Trong mắt Ảnh ánh lên vẻ luyến tiếc sâu sắc. Cảm xúc của anh ta giống như vị thẩm phán mà anh ta trung thành, luôn bình lặng hiếm khi có dao động mãnh liệt. Nhưng lần này, khi nhìn Bùi Tây Tình, anh ta lần đầu để lộ tình cảm nặng nề đến vậy.

"Tiểu thư Bùi, hãy tự bảo trọng."

"Ừ."

Bùi Tây Tình không mang theo gì cả. Chỉ lặng lẽ nhìn đứa trẻ một lần cuối, không kìm được cúi xuống hôn nhẹ lên má bé. Lúc định rời đi, lại bị ngón tay nhỏ bé vô thức nắm lấy. Bùi Tây Tình mỉm cười:

"Thuỵ Nghênh, hãy lớn lên thật tốt."

Nói xong, cô quay sang nhìn Mã Mộng Hương và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip