Chương 578
"Anh em tốt!"
Lãnh Hoa Dịch nói.
Cừu Triều đáp:
"Tất nhiên, anh Cừu nhớ cho tôi nhiều huyết thanh chút nha!"
Cừu Triều:
"Chắc chắn không thiếu phần cậu."
Anh ta hét lớn:
"Người của Farallon đã có mặt đủ chưa!"
"Trừ đội Ảnh và Ảnh còn ở lại căn cứ trông nom bé con và trung tâm chỉ huy, các thành viên khác của Farallon báo danh!"
Lãnh Hoa Dịch:
"Có mặt, tôi đến rồi!"
Lăng Lãng đứng trên nóc xe, nhìn xuống Bùi Tây Tình, hơi há miệng:
"Hai người đúng là không có nghĩa khí. Bỏ đi là bỏ đi, không hỏi xem bọn tôi có muốn đi không à?"
Sau đó, Lăng Lãng nhảy xuống nóc xe:
"Tôi không phải người của Farallon nhưng tôi là người nhà của anh tôi."
Cừu Triều chọc ghẹo:
"Đúng rồi đấy, hai người yêu nhau mà chơi trò mất tích, định đi thì cùng nhau đi chứ! Phải không nào!"
Ghế sau, Cơ Dao từ từ hạ kính xe, liếc xéo:
"Ai thèm để ý đến anh."
Cừu Triều:
"Chị gái à, phối hợp chút được không?"
Tam Xà:
"... Trẻ con."
Trương Điềm cũng ló đầu ra từ ghế cuối, giơ tay:
"Còn chị nữa, tuy không phải người Farallon nhưng em là người nhà của Tây Tình, nên nhất định phải đi cùng."
Lăng Lãng bước lại gần Đoạn Kiêu Lâm: "Anh!"
Đoạn Kiêu Lâm khẽ cong môi:
"Biết ngay em không ngồi yên được."
"Vậy phải làm sao? Ai bảo anh bỏ em lại, anh à, dù chết em cũng phải đi theo. Không thì đánh gãy chân em rồi ném về căn cứ đi, em vẫn sẽ bò ra ngoài cho coi."
Người đàn ông lắc đầu, bất lực xen lẫn nuông chiều:
"Bám theo từ lúc nào?"
"Ngay khi phát hiện hai người không có mặt trên phi thuyền, em lập tức xuất phát. Không ngờ lại đuổi kịp thật. Vừa từ chỗ hang đá qua, đụng ngay mấy anh em thợ rèn biết ngay hai người ở đây."
Bùi Tây Tình mãi vẫn chưa hoàn hồn sau cú sốc, cô chớp mắt, sống mũi cay xè. Khoảnh khắc đó cô thực sự rất bất ngờ mọi người đều đã đến.
Cô lao tới ôm chặt Trương Điềm:
"Chị Điềm, cảm ơn."
Trương Điềm cười:
"Có gì đâu. Căn cứ sắp sửa phục hồi hoàn toàn, mọi người cũng sắp có cuộc sống ổn định rồi. Chỉ còn hai người là chưa yên tâm. Ban đầu họ không cho chị đi, chị lén theo, họ cũng không nỡ bỏ chị lại. Thế nào, chị Điềm đến đây tiếp viện, không làm em mất mặt chứ?"
"Không có đâu Mộng Hương và người trong làng, mọi người vẫn ổn chứ?"
"Ổn lắm biết em chưa về, ai nấy đều cố gắng học trồng trọt, nuôi gà vịt cá tôm các kiểu. Chờ em về ăn thôi đó."
Cô úp mặt vào lòng Trương Điềm rất lâu mới lấy lại được bình tĩnh. Cô đến thế giới này, ban đầu chỉ định sống tạm bợ, ngày nào hay ngày đó, cảm thấy cô độc, trống rỗng ngoài tang thi ra chẳng còn gì đáng giá. Nào ngờ lại vướng vào đám người đáng yêu này.
Ngay cả Trương Điềm vốn chỉ là duyên mỏng ngoài dã ngoại, nói là gặp gỡ tình cờ cũng không quá lời. Vậy mà bây giờ, lại có thể gặp lại cô ấy tại đây. Cô lùi lại mấy bước, không kìm được lại ôm lấy lần nữa.
Lăng Lãng dựa vào xe Đoạn Kiêu Lâm, lười biếng nhìn sang:
"Bùi Tây Tình, không ôm tôi một cái à?"
Cậu ta liếc nhìn Đoạn Kiêu Lâm:
"Chỉ là một cái ôm đơn thuần thôi, anh à."
Cừu Triều tặng cho Lăng Lãng một cú đá thẳng.
"Cút cút cút, đang có việc chính đấy xía vào làm gì!"
Nói xong còn điên cuồng nháy mắt ra hiệu.
Lăng Lãng: "?"
Cừu Triều ra hiệu bảo hắn nhìn ra phía sau nhân vật chính vẫn còn đang ngồi trong xe. Tới lượt cậu ta lên làm trung tâm à!
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền