Chương 579
Xe đã chạy hơn hai tiếng đồng hồ, đường xá ngày càng tệ hơn. Lúc đầu chỉ là băng tuyết, sau đó đan xen rừng gỗ đen đã khô cằn gần hết. Phía trước lại xuất hiện thêm nhiều vách đá dựng đứng, xe nhiều lần không vượt qua nổi. May mà còn có phi cơ hỗ trợ.
Trong quá trình chuyển xe từ bên này sang bên kia, không khí trên hai chiếc xe hoàn toàn trái ngược. Chiếc đi trước do Đoạn Kiêu Lâm lái, trên xe là Bùi Tây Tình, Lăng Lãng, Cừu Triều và Trương Điềm. Những người còn lại ngồi ở chiếc sau.
So với cái lạnh ngoài kia, thứ Lãnh Hoa Dịch không chịu nổi hơn chính là sự im lặng chết chóc trong xe. Thứ không khí ấy y như lạnh lẽo vật lý ngoài kia nhưng lại khiến người ta muốn lùi bước hơn gấp bội. Anh ta không nhớ nổi mình đã mở cửa sổ hít thở bao nhiêu lần. Giây tiếp theo anh ta không nhịn được hắt xì một cái.
Cơ Dao lập tức lên tiếng:
"Anh có thể đóng cái cửa sổ chết tiệt đó lại không? Có biết bao nhiêu gió lạnh và tuyết đang thổi vào không hả?"
Lãnh Hoa Dịch:
"Vậy cô ngồi qua đây?"
Cơ Dao không cần suy nghĩ, từ chối thẳng: "Không."
"Vậy thì đừng nói gì nữa được không? Tôi khổ lắm rồi."
Anh ta không nhịn được dựa sát vào Tam Xà:
"Sự khổ của tôi, có mấy ai thật sự hiểu được có mấy ai từng trải qua?"
Tam Xà đẩy anh ta ra:
"Đừng lại gần thế. Nói thật, có chút ghê."
Lãnh Hoa Dịch: "Lão Tam!"
"Chỉ là nói thật."
Lãnh Hoa Dịch:
"Vậy tôi dựa vào chị Dao nhà tôi đây."
Cơ Dao: "Cút."
"Ầy, làm người thì không thể..."
Tam Xà đột nhiên ho khan một tiếng, Lãnh Hoa Dịch lập tức im bặt.
Cùng lúc ấy, phía trước, Long Nghiên đang lái xe đạp phanh, lên tiếng:
"Họ dừng lại rồi, chắc lại gặp rắc rối gì đó. Xuống xem thử."
Chị ấy vừa nói vừa mở cửa xe bước xuống. Tiếp theo là Huy Hoa cũng xuống theo.
Lãnh Hoa Dịch hét lớn:
"Rồi rồi tụi này xuống liền đây!"
Nói xong anh ta ra hiệu bằng mắt với Tam Xà.
Len lén hỏi:
"Hai người kia lâu vậy không gặp, giờ hiếm lắm mới gặp lại, sao cả đoạn đường chẳng nói với nhau lấy một câu, đã nửa ngày rồi đấy? Có khi nào vì tụi mình đi chung với họ, đèn pha quá nhiều, nên họ ngại không tiện nói chuyện?"
"Không biết."
"Thế cậu thấy hai người họ còn cơ hội không? Lão Huy trước là trụ cột của Farallon nhà mình, nếu ảnh quay về tụi mình có thể trực tiếp tiếp quản căn cứ rồi, ai tới cũng vô ích kể cả người của tổng bộ trước kia cũng chẳng làm gì được."
Cơ Dao:
"Anh tham vọng dữ."
Lãnh Hoa Dịch:
"Khiêm tốn, khiêm tốn."
Cơ Dao liếc Tam Xà một cái:
"Thấy anh nói nhiều quá, lát nữa tụi tôi đổi xe qua ngồi xe trước với anh Đoạn."
"Đừng mà... Hai người thật sự nhẫn tâm vậy sao?"
Lãnh Hoa Dịch mặt mày đưa đám:
"Tôi cố sống cố chết khuấy động không khí, vậy mà họ vẫn như kẻ thù gặp mặt, cả nửa ngày một câu cũng không nói, tôi cũng không muốn tiếp tục ngồi chiếc này nữa!"
Ở chiếc xe phía trước, Đoạn Kiêu Lâm đỡ Bùi Tây Tình xuống xe, lấy khăn quàng trong xe quấn hai vòng quanh cổ cô: "Cẩn thận."
Bùi Tây Tình cuối cùng cũng đặt chân xuống đất, dưới chân toàn là tuyết dày, mềm nhũn. Cô vừa nhìn về phía vật thể to lớn chắn ngang đường, vừa không nhịn được hỏi:
"Thứ phía trước kia là gì thế?"
Nhìn từ ngoài vào giống như một khối đá khổng lồ hình vuông, nhưng bên ngoài đã bị tuyết phủ kín, hoàn toàn không thấy rõ bên trong rốt cuộc là thứ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền