ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 580

Cả nhóm ăn qua loa chút gì đó còn hơn một tiếng để nghỉ. Xung quanh lặng ngắt, chỉ có tiếng tuyết rơi lặng lẽ, phủ lên mặt đường, nóc xe, cành cây một khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi và ngắn ngủi. Họ mang theo lều có thể chắn bớt cái lạnh, dựng tạm một chiếc lều đơn sơ. Bùi Tây Tình ngồi cạnh Đoạn Kiêu Lâm, vẫn đang trò chuyện với Trương Điềm. Cô tiện tay nhận hộp đồ hộp được hâm nóng mà anh đưa, ăn vài miếng rồi trả cả thìa lẫn hộp cho anh. Người đàn ông nhận lấy, ăn nốt phần còn lại, sau đó lấy thêm một chiếc áo khoác:

"Lát nữa em muốn nghỉ ngoài trời hay trong xe?"

"Ở ngoài đi trong xe nhiều người, chật chội."

Bùi Tây Tình quấn áo khoác rúc vào lòng anh co người lại, mệt đến không chịu nổi. Ban đầu còn muốn nhìn xem tình hình bên phía Cừu Triều, sau đó nằm trong lòng Đoạn Kiêu Lâm chưa nói được mấy câu đã thiếp đi. Lúc nửa tỉnh nửa mê, hình như có người đang nói chuyện. Cô không phân biệt rõ là ai.

Sau đó, Cừu Triều gọi cô dậy. Bùi Tây Tình dụi mắt, khi cố gắng mở mắt đã thấy Long Nghiên và Huy Hoa từ rừng cây phía xa bước ra. Không nhìn rõ nét mặt họ, càng không nghe được họ nói gì.

Cô nhét áo khoác vào cốp sau, bước tới hỏi Cừu Triều:

"Anh Cừu Triều, thế nào rồi?"

Cừu Triều cầm máy dò, từ tốn nói:

"Bên trong có ký sinh thể."

"Hả?"

"Đúng vậy." Anh ta nói:

"Trong đó có ký sinh thể, mà không chỉ một con. Có thể là bị tuyết vùi, chôn ở đâu đó. Rồi đợt tuyết lớn tiếp theo ập đến, thêm cả sạt lở núi bên này, khiến chúng lăn xuống cùng."

"Nhiều ký sinh thể vậy hay mình dùng phi cơ bay qua cho xong?"

"Tôi vừa dò thử rồi, phía trước còn rất nhiều thứ tương tự đếm không xuể. Nếu cứ dùng phi cơ mãi, nhiên liệu cũng sẽ cạn sạch."

"Xem ra, mấy con ký sinh này là không thể tránh được rồi? Chỉ cần phá lớp tuyết bên ngoài chúng sẽ tỉnh dậy?"

"Đúng, chắc chắn sẽ tỉnh."

Bùi Tây Tình nhìn chằm chằm quả cầu tuyết lớn kia, trong lòng dần hiểu rõ. Cừu Triều cầm máy dò, trầm mặc một lúc rồi lên tiếng:

"Cô có nhận ra điều gì không?"

"Gì cơ?"

"Thiên tai đang ngày càng đến gần chúng ta."

"Có nhận ra."

Cừu Triều nhìn cô, ánh mắt giao nhau anh ta hỏi:

"Thiên tai thực ra là đi theo cô và anh Đoạn?"

"Phải." Bùi Tây Tình nhìn anh:

"Anh phát hiện ra lúc nào?"

Khóe môi Cừu Triều khẽ nhếch, cười đầy bí hiểm.

Bùi Tây Tình bỗng thấy gai người:

"Anh Cừu Triều, anh nói đi úp úp mở mở làm gì?"

"Tôi úp úp mở mở?"

Cừu Triều day trán:

"Tây Tình à, rõ ràng là cô giấu tôi trước. Tôi phải thử hết mấy nghìn, mấy vạn khả năng mới suy luận ra chuyện này, cô có biết quá trình đó khổ sở thế nào không?"

Nói đến mức tự anh ta cũng sắp bị chính mình làm cảm động mà bật khóc có dễ dàng gì đâu chứ.

Bùi Tây Tình:

"Anh đóng phim hả?"

Cừu Triều: "..." Anh ta ho khẽ một tiếng, nói: "Tinh hạch."

"Sao cơ?"

"Tinh hạch." Anh ta lặp lại:

"Là phát hiện ra từ tinh hạch."

"Tôi biết mà."

Bùi Tây Tình tựa người vào nắp capo xe:

"Hồi anh làm cái kế hoạch giả mang thai cho tôi, sau đó còn dùng cả đống tinh hạch anh chắc chắn sẽ phát hiện ra điều gì đó."

"Trong tinh hạch có ký ức của Tiêu Việt."

Anh ta nói:

"Dựa vào những ký ức đó, tôi phát hiện ra quy luật của thiên tai và thiên tai thực ra có tính chỉ định."

"Cụ thể thì sao, kể tôi nghe."

Cừu Triều hỏi: "Sau

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip