Chương 587
Xe lắc lư chạy tiếp. Chuyến này ít nhất mười tiếng đồng hồ. Gọi là mì ly, thật ra chỉ có hộp là của mì. Bên trong toàn thịt, rau, thêm một quả trứng, bữa này còn ngon hơn lúc ở căn cứ.
Cừu Triều:
"Này, sao tôi không có trứng?"
Trương Điềm:
"... Anh thử sinh con đi rồi tính. Nếu anh đẻ được, tôi lập tức đổ hết trứng của cả đội vào bát anh."
Bùi Tây Tình bật cười:
"Vậy anh Cừu phải cố lên rồi. Biết đâu thật sự bào chế được thuốc giúp đàn ông sinh con, đến lúc đó khỏi cần tìm bạn đời, tự sản tự tiêu luôn."
Cừu Triều:
"... Thôi cho tôi xin."
"Nào, còn miếng thịt bò đây."
Cô ăn một nửa đưa nửa còn lại vào miệng Đoạn Kiêu Lâm đang lái xe bên cạnh.
Bùi Tây Tình nói:
"Thật ra tôi cảm giác cơ thể mình hồi phục gần hết rồi. Những tinh hạch sau sinh đúng là giúp tôi bổ lại không ít."
Trương Điềm nói:
"Dù vậy cũng phải cẩn thận. Trước khi đến nơi, em cứ ngoan ngoãn ngồi trên xe, đừng xuống đối đầu trực diện với ký sinh thể mấy chuyện đó để tụi chị lo."
"Ừm."
Cuối cùng, không ít người trên xe đều mệt đến ngủ gục, Bùi Tây Tình cũng vậy. Cô ngả người vào ghế, hoàn toàn cạn kiệt sức lực.
Không rõ xe dừng lại lúc nào, Lăng Lãng vẫn đang ngồi đếm đạn thì cửa kính xe bị gõ. Cậu ta nhìn thấy Đoạn Kiêu Lâm đứng ngoài, lập tức xuống xe: "Anh."
Đoạn Kiêu Lâm hỏi:
"Còn nhớ những gì anh nói với em ở căn cứ số sáu chứ?"
Lăng Lãng gật đầu: "Nhớ."
Cậu ta theo sát bước chân Đoạn Kiêu Lâm. Lần hiếm hoi, Đoạn Kiêu Lâm rút điếu thuốc. Hít mạnh một hơi, dẫn cậu ta đi sâu vào rừng đi khoảng mười phút, sau đó Đoạn Kiêu Lâm dừng lại.
Ngay dưới mũi giày, vài tàn tro thuốc rơi xuống. Cầu Xà lập tức quấn lấy cánh tay anh, giật mạnh một thứ khổng lồ từ lòng đất trồi lên. Lăng Lãng lập tức phóng dao, đánh trúng điểm yếu của ký sinh thể. Hai người phối hợp, chém gục mục tiêu chỉ trong tích tắc.
Người đàn ông ném sang một con dao găm, Lăng Lãng nhận lấy, dứt khoát rạch bụng ký sinh thể. Rút ra tinh hạch phát sáng bên trong.
Cậu ta lau máu dính trên đó:
"Trung – thượng."
Không tính là tốt nhưng cũng chẳng tệ. Con ký sinh thể này chắc đã nuốt không ít người và tang thi, liên tục ký sinh và biến dị, mới ngưng tụ được tinh hạch cấp độ này.
Sau khi cậu ta ra tay, mức độ thiên tai không hề trầm trọng thêm. Tuyết vẫn đang rơi nhưng không có cảm giác áp lực như mỗi lần anh trai mình tự động thủ. Lăng Lãng nói:
"Anh, sau này để em làm anh đừng ra tay nữa."
Người đàn ông lắc đầu:
"Giờ đã muộn rồi."
"Chúng ta cùng đối mặt chẳng phải tốt hơn sao?"
Lăng Lãng bắt đầu kích động:
"Chúng ta khó khăn lắm mới tụ họp lại, mọi người ở Farallon đều có mặt, cả em và chị Long Nghiên cũng ở đây, ngay cả anh Huy Hoa cũng quay lại rồi. Sau này để em làm những chuyện đó anh chỉ cần sống cho tốt thôi."
Đoạn Kiêu Lâm rít một hơi thuốc, chậm rãi nói:
"Những gì anh đã làm, sẽ không hối hận. Dù phải trả giá thế nào."
Từ lần đầu cưỡng ép tách tinh hạch khỏi cơ thể con người, đến vô số lần giết người, giết ký sinh thể lấy tinh hạch, anh chưa từng hối hận.
"Anh..."
"Đủ rồi." Người đàn ông ngắt lời:
"Giờ em đã học được, cho dù anh có xảy ra chuyện, em cũng có thể tiếp tục thu thập tinh hạch."
Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn Lăng Lãng:
"Em làm được đúng không."
Lăng Lãng bóp nát tinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền