ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 588

Nhóm họ đã mất hai mươi ngày, vượt qua vô số cửa ải cuối cùng cũng đến được vùng đánh dấu đỏ trên bản đồ.

Bùi Tây Tình đeo khẩu trang, đứng trước màn hình điều khiển, ngón tay bấm liên tục, xác nhận hệ thống dò tìm đã khởi động quét phía trước, rồi mới quay lại nói với mọi người phía sau:

"Tôi đã bắt đầu quét rồi tiếp theo giao cho các anh."

Lúc này, Cừu Triều và những người khác đã dọn dẹp gần xong, dựng tạm một căn cứ:

"Lại đây, chuẩn bị ăn rồi."

Bùi Tây Tình gật đầu, kéo tay anh ngồi xuống cùng. Thiên tai không phân trắng đen, ngọn lửa trại cháy rực suốt cả đêm. Cô chống cằm, xuyên qua ánh lửa lay động nhìn vào mắt người đàn ông. Đôi mắt kia sáng long lanh, ánh lên tia sáng dịu dàng đến lạ.

Cô lấy điện thoại ra, chụp vài bức ảnh phong cảnh tuyết xung quanh. Cuối cùng máy ảnh hướng về phía Đoạn Kiêu Lâm: "Lại đây!"

Người đàn ông không có khái niệm tạo dáng nhưng chụp kiểu gì cũng đẹp.

Cô giơ điện thoại lên, hướng về cả hai người ôm chặt cánh tay anh, tự chụp một tấm.

"Anh chẳng bao giờ cười cả."

Cô nhìn ảnh, không nhịn được lẩm bẩm.

"Chụp lại lần nữa."

Đoạn Kiêu Lâm cầm điện thoại, giơ cao hơn chút, Bùi Tây Tình áp sát vào anh, giơ tay làm dáng dễ thương. Tấm lần này khiến cô hài lòng hơn hẳn.

Trong ảnh, cô và Đoạn Kiêu Lâm rất gần nhau. Nụ cười hướng về ống kính, dịu dàng mà hòa hợp. Cô ôm chặt tay anh:

"Anh Đoạn, chúng ta là vợ chồng cũng là một thể. Bé con đang chờ ở căn cứ. Chúng ta chắc chắn sẽ bình an trở về đúng không?"

"Sẽ về."

"Vậy nên dù có chuyện gì xảy ra, em cũng muốn được đứng cạnh anh, chứ không phải để anh một mình đối mặt. Thiên tai thì sao, cho dù trời có sập em cũng sẽ ở bên anh. Dù có bị chia cắt, ông trời có làm gì đi nữa, chúng ta cũng sẽ luôn có cách gặp lại nhau."

Cô ngẩng mặt lên:

"Anh tin không?"

Anh nhẹ nhàng vuốt ve má cô: "Anh tin."

"Cho nên, bất kể gặp phải chuyện gì anh cũng đừng nản lòng. Em không muốn mãi trốn phía sau lưng anh. Em muốn cùng anh đối mặt mọi giông tố."

Người đàn ông mấp máy môi, hình như định nói gì. Bùi Tây Tình cười kéo tay anh quay về:

"Đi mau đi mau mọi người hình như đều tỉnh rồi. Mình qua xem chị Long Nghiên với Huy Hoa thế nào. Không biết họ giảng hòa chưa. Có vài lời, không nói rõ thì không được. Nếu còn chưa chịu mở miệng, em không ngại đẩy họ một cái từ phía sau đâu!"

Đoạn Kiêu Lâm nắm lấy tay cô, kéo người cô về, dùng áo khoác bọc chặt lại:

"Em lo chuyện nhiều quá rồi đấy."

"Em thích lo dù sao cũng là chị Long Nghiên mà!"

"Thì lo cho anh nhiều hơn chút đi."

Bùi Tây Tình đảo mắt, rồi nhoẻn cười:

"Em đã kể anh nghe chuyện giấc mơ của em chưa nhỉ?"

"Chưa."

Cô đếm ngón tay:

"Để em nghĩ xem, nên bắt đầu từ đâu thì anh mới dễ tiếp nhận một chút."

Đoạn Kiêu Lâm kiên nhẫn:

"Từ đâu cũng được."

Bùi Tây Tình kiễng chân lại gần anh:

"Vậy em nói ngắn gọn thôi. Thực ra... anh có thể tin là còn có một chiều không gian khác. Dù sau này chúng ta có chia cách thì cũng chắc chắn sẽ gặp lại nhau."

Người đàn ông gần như hiểu ngay lập tức khóe môi anh khẽ nhếch:

"Hóa ra Tiêu Việt nói là chuyện này."

"Hắn? Đừng để tâm. Giờ người đứng trước mặt anh là em."

Cô đặt hai tay lên mặt anh: "Nhìn em đi được không? Chuyện cũ thì bỏ qua, hắn chẳng là gì cả không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip