Chương 59
Hai đội trưởng khác đột nhiên chú ý đến người bên cạnh Lăng Lãng là Đoạn Kiêu Lâm, lập tức cắt ngang lời Tiêu Việt:
"Đội trưởng Lăng, không định giới thiệu một chút sao? Người này... là dị năng giả mới vào đội các anh à? Sao tụi tôi chưa từng thấy mặt nhỉ?"
Vừa nãy rõ ràng thấy có người tới bắt tay chào hỏi, sao giờ người đàn ông này lại im lặng không lên tiếng?
Đoạn Kiêu Lâm đang hút thuốc, đeo kính ánh mắt bị che khuất sau tròng kính. Khói thuốc lượn lờ bên môi, anh hờ hững nhấc mí mắt lên:
"Không cần giới thiệu, sau này các anh sẽ còn gặp tôi."
Lăng Lãng cũng nói:
"Đội trưởng Tiêu, chuyện vừa rồi tôi không cần suy nghĩ thêm đâu, người anh tìm không có trong đội của tôi."
"Nhưng mà..."
Lăng Lãng rút khẩu súng sau lưng ra, mắt nhìn chằm chằm tầng mây đen trước mặt:
"Không còn thời gian nhiều lời nữa. Tất cả chuẩn bị! Theo tôi!"
Nghe vậy, mọi người không còn tâm trạng đùa giỡn hay tám chuyện, đồng loạt đứng dậy, bỏ bát đũa qua một bên, cầm vũ khí lao ra ngoài. Cả trại nhanh chóng bước vào trạng thái chuẩn bị chiến đấu khẩn trương.
Cùng lúc đó, Bùi Tây Tình đeo khẩu trang, ló đầu khỏi lều. Bên ngoài toàn là dị năng giả đang vận chuyển vật tư và dựng pháo đài, không ai để ý đến cô. Nhưng cô vừa định ra ngoài thì cổ áo sau bị người ta túm lại.
"!"
Bùi Tây Tình giật bắn mình, ngoảnh lại thấy là Đoạn Kiêu Lâm, cô mới thở phào một hơi.
"Anh Đoạn..."
"Lén lút như ăn trộm là sao?"
"Em sợ làm phiền mọi người mà."
"Em chưa đủ phiền đâu."
Đoạn Kiêu Lâm buông tay ra rồi bước nhanh ra ngoài.
Thấy anh đi ra ngoài, Bùi Tây Tình không nghĩ nhiều, lập tức theo sau:
"Có việc gì cần em giúp không? Em làm ngay được."
Đoạn Kiêu Lâm bước lên toà nhà đổ nát, đứng trên đống đá vụn ở tầng cao nhất. Từ góc độ này có thể nhìn thấy một phần biển xác sống phía trước. Dù chưa phải toàn bộ nhưng khi thấy số lượng thây ma đang ùn ùn kéo đến, chen chúc như nêm, Bùi Tây Tình dù đã chuẩn bị tâm lý cũng bị choáng váng.
Thậm chí còn đông hơn buổi fan meeting mà cô từng tham gia. Cô nhớ rõ mấy lần bị đám fan cuồng chặn ở khách sạn, nhìn từ cửa sổ xuống dưới cũng là một cảnh tượng rợn người như thế. Ai cũng xô lấn mắt đỏ ngầu, chẳng còn chút lý trí nào. Thậm chí có người bị kẹt ở giữa đến nỗi mắt sắp lồi ra, mặt trắng bệch như xác chết. Còn hiện giờ, thây ma còn điên cuồng hơn nữa. Tiếng gào rú móng tay cào xuống mặt đất tiếng cắn xé vang lên khiến người ta rợn tóc gáy. Sự đáng sợ của xác sống trong thời tận thế, giờ đây thể hiện rõ ràng nhất.
Đoạn Kiêu Lâm hỏi: "Sợ không?"
Bùi Tây Tình ngập ngừng vài giây rồi mới trả lời chậm rãi:
"... Có một chút."
"Năm năm trước khi xác sống mới bùng phát, số lượng trong thành phố còn nhiều hơn thế này, người sống sót chẳng được bao nhiêu."
Anh đẩy kính, nheo mắt nhìn về phía đám thây ma:
"Năm năm qua, loài người xây dựng căn cứ, tiêu tốn lượng lớn nhân lực và tài nguyên. Đồng thời, số thây ma cũng tăng vọt."
"Năm năm..." Bùi Tây Tình lắc đầu lè lưỡi:
"Nuôi bao nhiêu thây ma mới đủ vậy trời."
Cô biết thây ma không chỉ lây từ người sống mà cả người chết, thêm việc con người suốt mấy năm nay lo xây dựng căn cứ, ngày nào cũng có người bị nhiễm. Số lượng tích lũy lại, không thể xem thường.
"Căn cứ cho thây ma thời gian phát triển, mà thây ma cũng chính
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền