ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 60

Anh chẳng có chút e ngại nào khi tiết lộ điểm yếu này, thẳng thắn thừa nhận: "Ừ."

Bùi Tây Tình sững người mất mấy giây mới tiêu hóa được:

"Ý anh là... không dùng được luôn á?"

"Hả?" Thật hay giả vậy?

"Nhưng rõ ràng em cảm nhận được dị năng trong người anh vẫn đang dao động mà?"

Giác quan của xác sống cực kỳ nhạy, chỉ cần nhìn là biết ai mạnh ai yếu. Mà cô nhìn anh, dị năng mạnh mẽ rõ rành rành.

"Chỉ là giả vờ thôi. Ngay cả em cũng bị lừa, chứng tỏ anh diễn không tệ."

"Không thể nào..."

"Em thấy thất vọng sao?"

"Có chút xíu."

Cô nói thật lòng:

"Em cũng tò mò dị năng của anh như nào. Nhưng không có cũng không sao, bên cạnh anh còn có Lăng Lãng và bao nhiêu người mạnh nữa mà."

Đoạn Kiêu Lâm hờ hững:

"Chỉ tiếc, họ là họ."

Bùi Tây Tình hơi ngẩng đầu:

"Họ là họ nhưng cũng là bạn của anh."

Anh khẽ cười: "Ừ."

"Họ biết chuyện này không?"

"Biết."

Bùi Tây Tình thầm toát mồ hôi lạnh. Cái thái độ vừa rồi làm người ta tưởng hai bên có mâu thuẫn lớn lắm.

"Vậy thì tốt rồi. Không ai lại nghĩ một người không có dị năng thì không xứng sống tiếp đâu."

Nhưng cô hiểu ý anh. Ở tận thế, không thể dựa dẫm vào người khác. Dù vậy, cô vẫn tin tưởng Đoạn Kiêu Lâm và cả Lăng Lãng.

Đoạn Kiêu Lâm mím môi, ngược lại nắm lấy cổ tay cô:

"Vậy thì anh rất mong chờ."

"Chỉ có điều... anh hơi tiếc, nếu em lại bị cắn một lần nữa, e là da sẽ thối rữa hoàn toàn mất."

Anh hôn nhẹ lên cổ tay cô:

"Anh hy vọng em tự bảo vệ mình. Trừ khi không còn cách nào khác, đừng để bị cắn nữa."

Cả người Bùi Tây Tình nổi da gà, vội chuyển chủ đề:

"Nhưng em tò mò lắm... dị năng của anh là gì vậy?"

"Em nghĩ sao?"

Đoạn Kiêu Lâm nói.

Bùi Tây Tình chẳng hiểu mô tê gì. Chuyện dị năng ấy à, ngay cả cô còn chẳng rõ rốt cuộc mình có năng lực gì. Anh thì biết sao?

Cô chớp mắt:

"Em được biết không?"

"Được."

"Có ai từng thấy chưa?"

"Có." Anh nói:

"Mấy người từng thấy đều đang ở trong tù."

Bùi Tây Tình rùng mình:

"Anh... dị năng của anh không phải kiểu... tra khảo người ta đấy chứ? Kiểu tra tấn ép cung hả?"

Đoạn Kiêu Lâm lắc đầu:

"Trước khi đoán dị năng của anh, sao em không cho anh xem thử dị năng của em trước đã?"

"Dị năng của em á?"

Bùi Tây Tình nhất thời cũng không hiểu rõ:

"Anh đừng có đánh trống lảng. Rõ ràng là em hỏi anh trước mà, sao tự nhiên lại quay sang hỏi em?"

Đoạn Kiêu Lâm nói:

"Dị năng của anh, không dùng được nữa rồi."

Đoạn Kiêu Lâm nói:

"Tới lượt em rồi."

Không ngờ, anh bất ngờ nắm cằm cô:

"Ngẩng lên, nhìn anh."

Bùi Tây Tình phản xạ làm theo. Đôi mắt anh như khối băng cổ ngàn năm, sâu thẳm và trầm tĩnh. Chỉ một cái nhìn gần như thế đã khiến cô suýt nữa bị cuốn vào, vội vàng định né tránh thì anh lại kéo mặt cô về.

"Nhìn thêm chút nữa."

Bùi Tây Tình cắn răng quay đầu lại, tiếp tục đối diện ánh mắt ấy:

"... Tại sao chứ?"

"Vì..." Anh cố tình dừng lại một chút:

"Em định nhịn như vậy đến bao giờ?"

"Hả?" Cô tưởng mình nghe nhầm. Anh đang nói cái gì vậy trời?

"Nhịn gì cơ?"

Cô nghiêm túc nhìn anh:

"Anh tưởng mình là cảnh sát đang thẩm vấn tội phạm hả?"

Anh không trả lời. Đầu ngón tay thon dài lướt qua cổ tay cô:

"Triệu chứng xác sống đang nặng dần."

Cô muốn rút tay lại nhưng không rút được: "Em biết. Nhưng anh hỏi thế là vì không yên tâm đúng không? Vậy thì em có thể

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip