Chương 606
Bùi Tây Tình nằm thêm một lát. Rồi nghe thấy Cầu Triều đột ngột hét lên:
"Anh Đoạn tỉnh rồi, mau mau mau!"
Bùi Tây Tình lập tức ngồi bật dậy, rồi lại khựng lại một chút. Cô đã tự quyết rất nhiều chuyện, làm không ít điều anh nhất định sẽ không đồng ý... Lỡ anh giận thì sao?
Bùi Tây Tình hơi rụt cổ lại, cảm giác cổ tay và mắt cá chân như vẫn còn lành lạnh, như bị trói buộc. Cô còn đang do dự vài giây thì cửa phòng bệnh đã bị một người đàn ông bên ngoài đẩy mở.
Bùi Tây Tình ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm ánh mắt với người đang đứng ở cửa. Cô vừa hé môi định nói gì đó, người đàn ông đã sải bước lao đến, ôm cô thật chặt vào lòng.
Nhưng lực siết của người đàn ông lại chẳng hề nới lỏng dù chỉ một giây. Vài phút trôi qua, cô bắt đầu thấy thiếu oxy. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, thậm chí cô còn cảm nhận được cơ thể anh khẽ run lên hiếm hoi đến mức không ngờ.
Chỉ trong thoáng chốc, cảm xúc đó đã bị anh giấu đi, cô chỉ có thể ôm chặt anh hơn. Tất cả lo lắng và bất an trong lòng Bùi Tây Tình đều tan biến hoàn toàn trong khoảnh khắc này. Cô siết chặt vòng tay ôm lấy người đàn ông, nhẹ nhàng vỗ về:
"Anh Đoạn không sao đâu, chúng ta đều ổn cả, vẫn còn sống."
Đoạn Kiêu Lâm ngồi bên giường bệnh, trên trán và cổ vẫn còn vết thương rớm máu, ngay cả ngực và tứ chi cũng lấm tấm những vệt máu chưa kịp cầm. Anh không vội xử lý, chỉ lặng lẽ vuốt ve cây dao quân dụng đặt cạnh gối cô.
Giọng anh trầm thấp:
"Thanh dao quân dụng này theo tôi lâu rồi, chỉ là sau khi mất dị năng thì tôi tạm cất nó đi."
"Chả trách trước giờ chưa từng thấy anh dùng."
Cô hỏi:
"Nó có tên không?"
Người đàn ông bật cười khẽ:
"Chỉ là một thanh đao thôi, không có tên. Lúc trước thấy thuận tay thì giữ bên mình một thời gian. Em muốn đặt tên cho nó à?"
Đoạn Kiêu Lâm dùng khăn tay lau lưỡi đao, cuối cùng cất nó vào vỏ. Động tác dứt khoát gọn gàng, vừa nhìn đã biết là người rất thạo dùng đao.
Bùi Tây Tình chống cằm, dùng ngón tay chọc nhẹ vào chuôi đao. Hoa văn trên lưỡi đao đã biến mất. Tất cả những gì xảy ra mười ngày trước cứ như một giấc mơ ly kỳ đầy kích thích. Chớp mắt đã là hiện tại nhưng cô vẫn không thể nào quên được những gì khi đó, thậm chí vẫn còn rõ ràng như trước mắt.
Cô hỏi:
"Anh cũng thấy hoa văn trên đao lúc đó đúng không? Em cảm thấy nó không giống Cầu Xà, mà giống như là..."
"Lời nguyền." Người đàn ông đáp:
"Lời nguyền thần bí phía sau Cầu Xà."
"Ghê thật." Bùi Tây Tình nói:
"Lúc đó em cũng là đánh liều thôi, không ngờ uy lực lại lớn đến thế, suýt nữa là không kiểm soát nổi."
"Bình thường thôi, sau này làm vài lần nữa là quen."
"Còn có sau này nữa à?"
Bùi Tây Tình tròn mắt:
"Dù có là tận thế thật đi nữa, em cũng không định dùng lại đâu. Đây là đồ của anh sau này vẫn nên để anh tự dùng thì hơn, biết đâu còn phát huy được sức mạnh lớn hơn."
Bùi Tây Tình:
"Bao giờ mới được thấy anh dùng? Đợi sau khi chúng ta trở về, rồi chờ Thuỵ Nghênh lớn thêm chút nữa, anh dạy thằng bé có được không?"
"Dạy em cũng còn kịp."
"Em không học đâu, thanh đao này nặng chết đi được."
Khi đó cô được Cầu Xà tăng sức mạnh, cầm đao thấy nhẹ tênh, từng động tác đều có Cầu Xà dẫn dắt và kiểm soát, nhờ thế mới không lúng túng giữa
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền