ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 607

Ở vùng đỏ đã phát cảnh báo này, mọi người đã trụ lại gần một tháng. Thời gian sau đó chủ yếu dành cho việc nghỉ ngơi và dọn dẹp đám ký sinh thể cùng tang thi còn sót lại. Tính ra đã rời căn cứ hơn một tháng rồi. Long Nghiên bị thương rất nặng trong trận chiến đó, lúc ấy nếu không nhờ Cầu Xà gắng gượng giữ lại chút sinh lực cuối cùng, chị ấy căn bản đã không trụ nổi đến giờ.

Trong quá trình điều trị sau đó, chị ấy nhường lại phần thuốc men ít ỏi còn lại cho những người cần hơn, khiến bản thân bỏ lỡ thời điểm chữa trị tốt nhất. Chị ấy ho ra máu không ngừng, không ít lần bị phát hiện ngất xỉu ngay trên chiến trường. Bùi Tây Tình lúc đầu hoàn toàn không biết chuyện này. Sau này Cừu Triều và mấy người nữa giấu không nổi nữa, dưới sự truy hỏi ráo riết của cô, Cừu Triều mới chịu kể sơ tình hình của mấy người trong đội.

"Thương tích của Lăng Lãng sao rồi?"

Cừu Triều đáp:

"Cũng tạm vậy thôi, thuốc men thì hạn chế lắm, mà thời mạt thế đâu ra nhiều thuốc, nhất là từ sau khi tổng bộ bị phá toàn bộ nguồn cung đều bị cắt đứt, chỗ thuốc hiện tại toàn là hàng tích trữ trong kho từ trước."

"Tôi đi xem anh ấy."

Cừu Triều vội giữ cô lại:

"Thôi đi, cô không biết Lăng Lãng nghĩ gì nhưng cũng đoán được là cậu ấy tự nguyện như vậy mà. Giờ cậu ấy đã xin ở lại đây tiếp tục dọn sạch đám ký sinh thể và tang thi còn sót, chưa xong thì sẽ không về. Tôi khuyên cô... dạo này đừng tới gặp cậu ấy thì hơn."

Bùi Tây Tình khựng lại một chút:

"Được, hiểu rồi."

Cừu Triều gật đầu đầy an tâm:

"Vài hôm nữa là chúng ta chuẩn bị quay về rồi, cuối cùng cũng sắp tạm biệt chỗ này, nghĩ thôi mà thấy phấn khích. Không biết căn cứ mới bên đó ra sao rồi, có chuyện gì xảy ra không, có con tang thi nào không biết điều mò đến quấy phá bức tường vất vả xây xong lại sập nữa thì khổ."

Cùng lúc ấy, Đoạn Kiêu Lâm đang tỉnh lại. Bùi Tây Tình cứ chăm chú nhìn anh lại định kiểm tra vết thương trên người anh. Thấy ngực anh vẫn đang rỉ máu, cô vội định gọi Cừu Triều đến giúp, nào ngờ Đoạn Kiêu Lâm đã nắm chặt tay cô:

"Em liều lĩnh quá."

"Em biết mà..."

Cũng vì vậy mà cô chưa dám nói thật với anh.

"Em còn giấu một hạt tinh hạch."

Đoạn Kiêu Lâm khẽ miết ngón tay lên làn da mềm mại của cô:

"Cởi áo ra."

"Hả?"

"Cần anh giúp không?"

"Không không..." Bùi Tây Tình vừa tháo nút áo, vừa không dám ngẩng mặt nhìn anh.

Rất nhanh, trên người chỉ còn mỗi chiếc áo lót. Người đàn ông không chần chừ, kéo dây áo cô, ngón tay khéo léo mở ra.

Dây áo tuột xuống, lộ ra làn da trắng nõn. Đoạn Kiêu Lâm chăm chú nhìn vào vị trí tim cô rồi im lặng hồi lâu.

"Để lại sẹo rồi."

Trên ngực cô, nổi bật một vết thương dài chừng mười centimet. Không sâu, cũng đã được xử lý nhưng vẫn còn vết tích rõ ràng. Chỉ cần liếc qua cũng biết ngực cô từng bị thương, và không phải vết thương nhỏ.

"Không sao đâu, chị Long Nghiên đã xem qua rồi, bảo về căn cứ bôi thuốc vài hôm là ổn thôi. Vết sẹo nhỏ này chẳng đáng gì cả."

Bùi Tây Tình ôm cánh tay anh, lại chui vào lòng anh rồi tươi cười hôn lên cằm anh:

"Anh Đoạn anh cũng ngủ liền mười ngày rồi đó, râu mọc hết rồi kìa."

Đoạn Kiêu Lâm bật cười, xoa đầu cô, rồi nắm lấy tay cô, nhẹ nhàng xoa bóp. Anh ôm cô trong lòng, cúi đầu cười khẽ: "Mưu mẹo đâu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip