ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 609

Bùi Tây Tình và Mã Mộng Hương cùng ra khỏi phòng, Mã Mộng Hương chợt hỏi:

"Anh Đoạn đâu rồi?"

"Chắc dưới lầu."

Bùi Tây Tình đáp.

Bùi Tây Tình tựa vào lan can, nhìn xuống dưới. Các thương binh khác đã được đưa đi điều trị. Vết thương trên người Đoạn Kiêu Lâm cũng không nhẹ, anh mặc một chiếc áo khoác đơn giản, dáng đứng thẳng tắp, đang nói chuyện với mấy người phụ trách dưới lầu.

Lo cho tình trạng của anh, Bùi Tây Tình xuống lầu bước tới:

"Anh Đoạn, mọi người anh đều sắp xếp xong rồi giờ có thể lo cho bản thân mình chưa?"

Mấy người phụ trách thấy cô đến thì cười nói:

"Cô Bùi nói đúng lắm, vậy bọn tôi xin phép không làm phiền nữa, chúc Thẩm phán Đoạn nghỉ ngơi tốt, sau này chúng ta vẫn còn nhiều cơ hội gặp mặt. Mà nếu có thêm vài cặp như hai người thì tốt biết mấy."

Hiện giờ căn cứ cái gì cũng ổn, chỉ thiếu chuyện tình cảm. Chẳng kiếm đâu ra được mấy cặp đôi trẻ hợp nhau. Nếu ai cũng như Thẩm phán Đoạn và cô Bùi thì tương lai tăng dân số của căn cứ chẳng phải là chuyện trong tầm tay sao!

Đoạn Kiêu Lâm mỉm cười nhẹ: "Ừ."

"Tốt nhất là sinh thêm vài đứa ha ha ha..."

"Vậy Thẩm phán Đoạn, cô Bùi, bọn tôi xin cáo lui trước."

Mấy người phụ trách rời đi. Bùi Tây Tình liền túm lấy cổ áo anh:

"Đi, khám vết thương đi, đàng hoàng mà nhập viện cho em, chưa khỏi hẳn trong một tháng thì đừng mong ra ngoài."

Đoạn Kiêu Lâm ngược lại ôm chặt lấy eo cô. Bàn tay to khẽ vuốt ve bên hông:

"Nghe hết lời vợ."

Sau đó, Bùi Tây Tình không kiềm được hỏi Mã Mộng Hương:

"Lúc nãy mọi người nói gì về việc xây dựng căn cứ ấy nhỉ? Dạo này tình hình xây dựng sao rồi?"

Mã Mộng Hương phấn khích nhảy cẫng lên:

"Chị ơi, em nói cho chị biết. Dạo này ai cũng làm việc chăm chỉ lắm luôn! Không chỉ trồng được bao nhiêu là rau quả tươi, ngay cả gà vịt cá thịt cũng nuôi được nhiều lắm. Năm năm tới, mười năm tới, thậm chí là lâu hơn nữa! Miễn là cứ giữ được mô hình như bây giờ thì mọi người sẽ chẳng còn lo ăn lo mặc nữa!"

"Tuyệt vời." Bùi Tây Tình quay trở lại, đặt Thuỵ Nghênh vào nôi, đứng dậy giơ ngón cái với cô ấy.

Thấy Thuỵ Nghênh đã ngủ, giọng Mã Mộng Hương cũng nhỏ đi vài phần, cô ấy nói:

"Đây là lần đầu tiên em thấy Thuỵ Nghênh ngủ nhanh thế, mà còn dễ ru nữa. Trước đó chị không biết đâu, em với mấy cô bác trong làng thay phiên nhau ru, có khi tới nửa đêm nó vẫn không chịu ngủ, cứ khóc mãi làm bọn em phát hoảng. Sau này em phát hiện chỉ cần lấy quần áo của chị trước đây đặt bên cạnh đầu nó, là nó có thể từ từ ngủ thiếp đi hiệu quả không ngờ luôn."

Cô ấy tiếp tục:

"Giờ thì tốt rồi, chị đã về, khỏi cần mấy cái áo kia nữa, chị đứng đây thôi là Thuỵ Nghênh ngủ ngon lắm rồi."

Bùi Tây Tình ngồi xổm bên giường, khẽ vuốt má Thuỵ Nghênh:

"Mấy ngày qua vất vả cho mọi người rồi, đợi em cảm ơn từng người một."

"Không cần, chị nói thế xa cách quá rồi, còn cảm ơn gì nữa. Chị với anh Đoạn có thể sống sót trở về, với tụi em là quá đủ rồi, là chuyện vui nhất luôn đó!"

Long Nghiên dưỡng thương gần nửa tháng. Những người khác cũng gần như vậy, ít nhất cũng nằm viện mười ngày, cuối cùng cũng dần ổn định lại. Cừu Triều xem qua bệnh án của mấy người, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Anh ta không nhịn được càm ràm: "Sao chỉ có mình tôi bị cắn mà lại tăng sức

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip