ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 608

Thời gian khởi hành được ấn định là hai ngày sau. Vì Long Nghiên và Lãnh Hoa Dịch đều là thương binh quan trọng, không thể trì hoãn thêm nên cả nhóm hành động rất nhanh. Cuối cùng chỉ còn Lăng Lãng cùng đội của cậu ta ở lại giữ vị trí.

Ngày cả nhóm rời đi, Lăng Lãng đã đứng sẵn ngoài lều từ sớm. Lăng Lãng đứng đó nhìn theo phi thuyền rời khỏi.

Một binh lính đến hỗ trợ tiến lại sau lưng hỏi:

"Thiếu tướng, anh thật sự không quay về sao? Bên này ký sinh thể gần như bị diệt hết rồi, chỉ còn mấy con tang thi lẻ tẻ từ dưới đất chui lên, giẫm một phát là chết hay anh cứ về cùng đội đi, bên này giao lại cho bọn tôi là được rồi."

Lăng Lãng thu ánh mắt lại, trong mắt thấp thoáng ý cười:

"Căn cứ bên đó không thiếu mình tôi. Nam nhi chí ở bốn phương, chỉ khi nào hậu hoạn nơi đây bị xóa sổ hoàn toàn thì người bên căn cứ mới sống yên được."

Lăng Lãng khẽ mỉm cười, nhìn về hướng phi thuyền bay khuất.

Rồi quay người dẫn đội tiếp tục xuất phát:

"Đi! Diệt sạch đám ký sinh thể và tang thi!"

Năm ngày sau.

Phi thuyền của cả nhóm hạ cánh xuống khu đất rộng lớn trong căn cứ. Thuyền còn chưa dừng hẳn, xung quanh đã bị người vây kín. Ảnh phụ trách bảo vệ cũng không cản nổi sự cuồng nhiệt của đám đông.

Trước đó, khi còn trên phi thuyền, Bùi Tây Tình còn đang lo cho tình hình của Long Nghiên, Lãnh Hoa Dịch và cả vết thương của anh Đoạn. Cô nghe thấy bên ngoài có tiếng xôn xao, hình như còn có người gọi tên cô.

Cô tò mò áp sát cửa sổ và thấy rất nhiều gương mặt quen thuộc, ai cũng đang vẫy tay hết sức. Nhất thời, trong lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả. Sau đó, cô dìu Long Nghiên và Lãnh Hoa Dịch xuống khỏi phi thuyền, Huệ Hoa, Trương Điềm và Cơ Dao lập tức đi cùng họ đến bệnh viện phía sau.

Bùi Tây Tình bị mọi người vây kín, tạm thời không thể rời đi được.

"Cô Bùi! Cuối cùng cô cũng về rồi!"

"Chị Bùi!"

May mà Đoạn Kiêu Lâm cũng ở đó. Người đàn ông vòng tay ôm vai cô:

"Cảm ơn mọi người, lòng tốt của các bạn bọn tôi xin nhận."

Mã Mộng Hương chen vào hàng đầu, ôm trong lòng một nhóc con, đi bên cạnh còn có Tiểu Ngọc và Tiểu Tiêu, vừa chen vào vừa lớn tiếng:

"Tránh ra, tránh ra, nhóc Thuỵ Thuỵ ở đây này! Mọi người đừng chen vào! Nó còn đang bú sữa đấy! Lỡ đánh rơi bình sữa thì mấy cô chú bác dì làm sao chịu trách nhiệm được!"

Vừa nghe thế, đám đông đang chen chúc liền tự động tản ra.

Không ít người ngoảnh lại:

"Ui trời! Mã Mộng Hương sao cô mang cả Thuỵ Nghênh đến đây, cẩn thận chứ!"

"Ôi chao, không phải Thuỵ Nghênh đây sao! Lại đây để dì bế nào!"

Mã Mộng Hương vừa cười vừa đuổi mấy người đó đi, bảo vệ đứa bé trong lòng, bước tới trước mặt hai người:

"Anh Đoạn, Tây Tình, cuối cùng em cũng đợi được hai người về rồi, Thuỵ Nghênh cũng được gặp lại ba mẹ nó rồi."

Nhóc con gần ba tháng tuổi. Mặt mũi hồng hào đáng yêu đôi mắt có vài phần giống Đoạn Kiêu Lâm, cứ thế chăm chú quan sát họ.

Bùi Tây Tình còn không dám bế, sợ bản thân từ vùng đỏ báo động trở về vẫn còn mang virus, do dự mãi, Mã Mộng Hương đã thẳng tay nhét đứa bé vào tay cô:

"Yên tâm đi thể chất của Thuỵ Nghênh rất tốt! Chút virus trên người mẹ nó chẳng là gì đâu!"

Bùi Tây Tình xúc động bế lấy đứa bé. Cô quay lại nhìn người đàn ông phía sau. Đoạn Kiêu Lâm véo

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip