Chương 616
Đúng là đã rất lâu rồi không thấy Mã Mộng Giai xuất hiện nữa. Từ lần cô ta đến tìm mình vì người đàn ông đó, sau đó theo đám người ở tổng bộ rời đi, tính ra cũng gần nửa năm không gặp lại.
"Sao em chưa từng nghe nói?"
Bùi Tây Tình hỏi.
"Tài nguyên địa lý thì ổn nhưng khí hậu khắc nghiệt, không ai chịu làm không công, lâu dần dù có tốt mấy cũng thành đất chết."
Đoạn Kiêu Lâm đáp.
Bùi Tây Tình ngạc nhiên:
"Em bảo sao, bấy lâu nay chẳng nghe ai nhắc tới, đến người ở căn cứ cũng ít ai đả động. Hóa ra là bị bọn họ phá hoại gần hết rồi."
Đoạn Kiêu Lâm mở tấm ảnh ra, hình ảnh ngay lập tức chuyển thành cảnh thực, thậm chí cảm giác nhiệt độ và khí hậu lúc đó cũng truyền đến rõ ràng:
"Họ vừa khai phá một vùng đất mới ở phía Nam. Điều kiện cũng tạm."
Trong tấm ảnh do Tam Xà gửi đến, nếu không phải cô vẫn còn nhớ cái áo mà Mã Mộng Giai từng mặc thì suýt chút nữa không nhận ra nổi người phụ nữ đầu bù tóc rối, ôm con với vẻ mặt đờ đẫn trong ảnh là cô ta.
Những người trong ảnh phần lớn là nhóm người đầu tiên rời đi theo tổng bộ. Lúc đó Mã Mộng Giai cũng đi cùng. Cô cứ tưởng đám người tổng bộ ít ra cũng sẽ nể tình cô ta đang mang thai gần sinh, cho dù không đối xử tử tế thì cũng không đến mức làm khó dễ, nào ngờ lại rơi vào cảnh này.
Bùi Tây Tình có phần bất ngờ:
"Bên đó sống kiểu như vậy à?"
Trong ảnh, cô ta trông tiều tụy thấy rõ ánh mắt trống rỗng, ôm con ngồi ngây ra giữa đống rác nhưng người xung quanh thì thân còn chẳng lo nổi, càng chẳng ai đoái hoài tới hoàn cảnh của cô ta.
Bùi Tây Tình tắt màn hình:
"Nhưng ngay cả phụ nữ mang thai cũng có thể bỏ mặc ngoài đường à?"
Cô lắc đầu:
"Đúng là chẳng còn tính người."
"Bản thân còn chưa lo xong, phụ nữ và trẻ con chỉ là gánh nặng."
Đoạn Kiêu Lâm nói.
Bùi Tây Tình đang mày mò chiếc hộp mật mã bên cạnh, nghe vậy liếc nhìn anh:
"Em không nghĩ vậy."
Người đàn ông bật cười khẽ:
"Phải, anh cũng không nghĩ vậy. Một khi tận thế bùng phát, ai cũng có quyền được sống."
Bùi Tây Tình khẽ cong môi, chiếc hộp khóa giấu sau kệ sách đã được cô mở ra. Một tiếng "tách", hộp bật nắp. Nhìn đồ bên trong, cô không khỏi nhướng mày:
"Ra là anh giấu thứ này ở đây, tôi tìm mãi không thấy."
Trong hộp là khối tinh hạch cô từng điêu khắc tặng anh ở tổng bộ. Lãng mạn một chút, đó là một viên tinh hạch hình trái tim. Nhưng sau đó bị anh rút sạch năng lượng bên trong, giờ chỉ còn lại một cục đá bình thường.
Trước đây cô còn tự hỏi sao viên đá đó anh không mang theo bên mình, ai ngờ lại cất trong két sắt. Khối đá này không thể gọi là quý giá. Dù từng là tinh hạch nhưng giờ không còn như trước. Tuy nhiên, với cô nó có ý nghĩa kỷ niệm rất quan trọng.
Là bằng chứng cho mối quan hệ giữa cô và Đoạn Kiêu Lâm. Dù nhiều năm sau, cả hai không còn nhớ rõ chi tiết, ký ức thanh xuân dần nhạt nhòa theo thời gian, chỉ cần nhìn thấy viên đá này, cô vẫn sẽ nhớ đến quãng thời gian từng cùng nhau trải qua.
Trong tận thế, phần lớn thời gian đều thiếu thốn, hai người yêu nhau muốn vượt qua mọi rào cản để đến được với nhau chưa bao giờ là chuyện dễ dàng. Thỉnh thoảng nhìn lại con đường mình và anh Đoạn đã đi qua, cô cũng không khỏi cảm thán.
Cái gọi là quy tắc thế
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền