ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 617

"Vậy tinh hạch này là của tổng bộ sao?"

Bùi Tây Tình hỏi.

"Không phải."

Bùi Tây Tình lại nhích lại gần một chút: "Của anh?"

"Cũng có thể nói vậy."

"'Có thể nói vậy' là sao?"

"Lúc đầu đúng là anh phát hiện ra nó trước. Nhưng sau đó khi chọn địa điểm đặt tổng bộ, đã mượn nó dùng tạm. Từng ấy năm trôi qua rồi giờ cũng không còn tính là đồ của anh nữa."

Anh nói:

"Việc tổng bộ có thể xuất hiện giữa biển khơi mênh mông, ít nhiều có liên quan đến thứ này."

"Em biết ngay mà."

Bùi Tây Tình nhớ lại lúc đến tổng bộ, xung quanh là biển nước cuồn cuộn, vậy mà tổng bộ lại có thể mọc lên giữa vùng biển dữ dội đó, vẫn vững như bàn thạch. Không ngờ là nhờ có tinh hạch kiểm soát ở phía sau.

Hiện tại cô vừa thấy tinh hạch là lại sợ vừa giận. Tinh hạch kiểu gì cũng có liên quan đến đám Tiêu Việt, mà đã dính tới họ thì thể nào cũng kéo theo thiên tai các kiểu, cô thật sự lười ứng phó rồi. Nghe nói là từ thời còn đang chọn vị trí tổng bộ, anh đã nhặt được nó, Bùi Tây Tình lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn tinh hạch cũng dịu lại:

"Hóa ra là thế, em cứ tưởng lại dính dáng đến người không liên quan nào đó cơ."

Người đàn ông giải thích:

"Tinh hạch này không liên quan đến bất kỳ ai."

"Ý anh là sao?"

"Năng lượng phía sau tinh hạch này từng là cơ mật tối cao của tổng bộ."

"Ồ - Em hiểu rồi, hóa ra là đồ của tổng bộ à."

Cô lập tức hiểu ra:

"Tinh hạch này dùng để điều khiển nước biển đúng không!"

Đoạn Kiêu Lâm véo nhẹ má cô:

"Thông minh đấy."

Đôi mắt Bùi Tây Tình sáng rực:

"Vậy giờ nó còn giữ được khả năng đó không?"

"Sắp không còn nữa rồi."

"Tại sao?"

"Gần như cạn kiệt rồi."

Anh đứng sau lưng cô, giọng nhẹ nhàng:

"Năng lượng của nó không phải vô hạn. Nó đã duy trì sự ổn định của vùng biển này suốt gần năm năm. Gần đây tổng bộ bị nhấn chìm, tạm thời anh đã thu nó về."

Tinh hạch lơ lửng lặng lẽ giữa không trung, Bùi Tây Tình không nhịn được đưa tay khẽ chạm vào. Ngay lập tức, cô cảm nhận được luồng sức mạnh từ tinh hạch truyền tới, ổn định như mặt biển, kèm theo làn hơi mát lạnh. Cô như ngửi thấy mùi mặn đặc trưng từng hay cảm nhận được ở tổng bộ.

Cô kinh ngạc quay đầu lại:

"Anh Đoạn, sức mạnh của tinh hạch này dịu quá. Nếu có thể giúp anh, biết đâu dị năng của anh cũng có thể dùng lại được."

Dạo gần đây, đúng là cơ thể anh đã hồi phục nhiều, vết thương trên người cũng lành lại. Nhưng dị năng thì như bị nguyền rủa lần nữa tuy vẫn tồn tại trong cơ thể nhưng mỗi lần sử dụng lại khiến thân thể anh bị tổn thương lần hai.

Vì vậy, kể từ khi anh bắt đầu hồi phục, Bùi Tây Tình không để anh sử dụng dị năng lần nào. Giờ mới lại thấy một viên tinh hạch thế này Cô không đành lòng bỏ qua cơ hội. Nhưng anh lắc đầu từ chối:

"Năng lượng của nó không còn đủ để giúp anh hồi phục."

"... Cũng phải, gần năm năm rồi, chắc cũng sắp cạn rồi."

Bùi Tây Tình khẽ thở dài.

Cô lại không kìm được đưa tay chạm vào tinh hạch lần nữa. Tinh hạch không biết nói chuyện, chỉ âm thầm tỏa ra ánh sáng xanh lam nhè nhẹ. Cô khẽ nói:

"Quãng thời gian này nó cũng vất vả rồi."

Mà cô thật sự không biết nên xử lý một tinh hạch sắp mất tác dụng kiểu này như thế nào. Giây tiếp theo, người đàn ông nắm lấy tay cô. Hai bàn tay đan chặt

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip