ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 619

Sau khi tiễn mọi người lần lượt rời khỏi căn cứ, Bùi Tây Tình vẫn còn đang suy nghĩ lời Cừu Triều để lại trước khi đi. Cái gì mà dị năng của cô hoàn toàn dung hợp với Cầu Xà, mới là chìa khóa để dị năng của Đoạn Kiêu Lâm khôi phục?

Nghe qua thì... có vẻ dễ hiểu nhưng thật sự bắt tay vào thì chẳng biết phải làm thế nào. Cô suy nghĩ rất lâu, mãi đến khi Mã Mộng Hương bế Thuỵ Nghênh đến tìm cô, mới giật mình tỉnh lại:

"Hử? Gì thế?"

Mã Mộng Hương nói:

"Chị tính bỏ luôn con trai hả?"

"Không phải chị nhờ trông thằng bé rồi à? Sao vậy, nó khóc à?"

Mã Mộng Hương cau mày:

"Em vẫn trông nó mà nhưng nó cứ khóc suốt. Chị với anh Đoạn không quay về, tối qua hai người đi đâu thế? Thằng bé không thấy hai người cả đêm nên khóc mãi, em dỗ mãi mới chịu ngủ, giờ mới tỉnh lại đã bắt đầu khóc tiếp, em đành phải bế qua cho chị đây."

"Đưa chị bế cho."

Bùi Tây Tình nói:

"Ngại quá, lát chị sẽ đến xin lỗi, rồi tăng thêm lương nữa."

"Không cần cái lương đó đâu, nói thế nghe khách sáo ghê. Mọi người ở đây đều rất tốt, Thuỵ Nghênh trước kia cũng là mọi người thay phiên chăm sóc mà. Giờ hai người cuối cùng cũng về rồi, sao lại có thể cả đêm không về như vậy?"

Mã Mộng Hương nghi hoặc hỏi:

"Nên là, Tây Tình, chị với anh Đoạn tối qua rốt cuộc làm gì vậy?"

Bùi Tây Tình lập tức đỏ cả tai một lúc lâu không nói được lời nào. Mã Mộng Hương nhìn cô đầy tò mò, kiểu nhất định phải truy đến cùng:

"Ơ? Hai người không phải uống say, rồi ngủ gục ở đâu đó ven đường, cả hai cùng say, quên đường về luôn chứ?"

Bùi Tây Tình ho khẽ một tiếng:

"A, ừm... cũng gần giống vậy."

"Tửu lượng của anh Đoạn em nhớ rõ lắm mà, sao tối qua lại say được nhỉ? Lạ thật..."

Bùi Tây Tình ôm Thuỵ Nghênh, lập tức quay người đi về. Thật sự không dám nấn ná thêm một giây. Về chuyện tối qua... quả thực cô với Đoạn Kiêu Lâm cả đêm không về nhà nhưng chuyện của con thì anh đã sắp xếp từ trước, không ngờ Thuỵ Nghênh lại khóc nhiều đến vậy.

Cô bế con về đến nhà, Đoạn Kiêu Lâm đang cùng mấy người bàn chuyện khắc phục hậu quả, vừa từ thư phòng đi ra, thấy cô bế con trong lòng, bước chân khựng lại vội nhận lấy:

"Nghe nói đêm qua nó khóc suốt, có bị bệnh không? Có cần gọi bác sĩ qua xem không?"

Bùi Tây Tình hơi áy náy:

"Không cần đâu, em bế lên cho bú tí là ngủ thôi."

Đoạn Kiêu Lâm phất tay ra hiệu cho những người khác rời đi:

"Hôm nay đến đây thôi."

"Vâng."

"Vậy bọn em đi trước nhé, anh Đoạn."

Chờ tất cả rời đi, Đoạn Kiêu Lâm vòng tay ôm eo cô, lòng bàn tay mang đầy ẩn ý xoa nhẹ vài cái. Eo Bùi Tây Tình mềm nhũn, suýt nữa ôm cả Thuỵ Nghênh ngã vào lòng anh. Cô mặt đỏ bừng:

"Đều tại anh, cứ đòi ngủ trong văn phòng một đêm... Thuỵ Nghênh tối qua khóc suốt, anh không thấy xót sao?"

"Anh xót con nhưng càng xót em hơn."

Anh nói:

"Tối qua, em cũng khóc dữ lắm, anh phải dỗ em trước."

Bùi Tây Tình dở khóc dở cười: "Tránh ra!" Cô nói:

"Em khóc còn không phải do anh à, còn dám nói nữa, thật là..."

***

Cùng lúc ấy, tại địa điểm tiễn xe rời đi lúc trước:

Cừu Triều mở cửa xe bước lên, Lăng Lãng vẫn ở bên dưới. Cậu ta thò đầu ra cửa sổ, nhìn về phía Bùi Tây Tình ở không xa, vẫy tay: "Tây Tình."

Bùi Tây Tình đang phân chia rau củ, nghe gọi thì bước lại: "Gì

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip