ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 618

Sau lễ cưới, phần lớn người đến dự đều vội vã quay về nơi đóng quân trong đêm. Lăng Lãng và nhóm của cậu ta cũng định khởi hành lúc nửa đêm nhưng vì uống quá nhiều, Cừu Triều lại nôn mửa không ngừng, nên đành hoãn lại mấy tiếng.

Họ định xuất phát lúc hơn sáu giờ sáng. Cừu Triều vẫn chưa tỉnh, ôm cột ngủ say, chắc là còn chưa tỉnh rượu, miệng cứ lảm nhảm nói mấy câu vớ vẩn.

Long Nghiên và Cơ Dao đứng bên cạnh, bất lực:

"Tên này rốt cuộc tối qua uống bao nhiêu vậy? Các người cho cậu ta uống cái gì thế? Gần đến giờ đi rồi mà còn chưa tỉnh, bên đó mà xảy ra chuyện thì ai gánh trách nhiệm?"

Long Nghiên không nhịn được đá nhẹ Cừu Triều:

"Cừu Triều, dậy mau Lăng Lãng sắp đi rồi."

Cừu Triều ôm chặt cột:

"Đi! Đi gì mà đi... Ai cho mấy người đi tôi còn chưa uống đủ! Nào nào nào thêm vài người uống với tôi!"

"Tên này tỉnh lại chút đi!"

Cơ Dao mở chai nước, dội thẳng vào mặt anh ta.

Mãi một lúc sau Cừu Triều mới hoàn hồn, ngẩng đầu càu nhàu:

"Ơ... dội nước tôi làm gì!"

Cơ Dao cười:

"Ai bảo mi làm lỡ thời gian của mọi người."

"..." Cừu Triều lau mặt, đứng dậy:

"Lăng Lãng đâu?"

"Ở phía trước đang chuyển hàng. Nói là lần này các anh đi sẽ lâu, nên mang thêm vật tư. Bên căn cứ cũng phái hơn mười người biết trồng trọt đi theo, thêm năm trăm thợ thủ công nữa. Anh Đoạn nói cho các anh sáu tháng để khôi phục và xây dựng lại khu vực đó, thiếu gì cứ nói, gặp chuyện gì cũng báo ngay, bên này sẽ hỗ trợ trong phạm vi có thể."

Cừu Triều nhận khăn Long Nghiên đưa, lau mặt:

"Sáu tháng? Ba tháng là đủ. Mấy người kéo hết tài nguyên bên này đi, vậy căn cứ còn gì?"

"Bên này thiếu gì đâu."

"Không tin." Cừu Triều nói:

"Mấy người đừng nhét hết lên xe tụi tôi, để lại ít cho mình, tận thế còn dài về sau còn nhiều việc phải lo. Hợp tác cùng có lợi mới quan trọng."

Long Nghiên:

"Tôi lừa anh làm gì? Bên này còn có Mã Mộng Hương, cả đám cao thủ trong làng, anh tưởng chỉ có mình anh chắc?"

***

Trong khi đó, dưới đáy biển sâu thẳm.

Người đàn ông bị câu hỏi của cô chọc cười:

"Tinh hạch đâu có khả năng tự nói chuyện."

Bùi Tây Tình lập tức nhảy lên, ôm chầm lấy cổ anh:

"Là anh, anh dùng phần năng lượng cuối cùng của nó để tạo thành cặp nhẫn dưới đáy biển này!"

Đoạn Kiêu Lâm ôm lấy cô, chỉ mỉm cười không nói, Bùi Tây Tình cười đến mức cả ánh mắt cũng rực rỡ:

"Sao anh lại nghĩ ra được chuyện này thế? Em cứ tưởng anh gọi em đến chỉ để cho em nhìn lại cục đá em tặng thôi cơ."

"Khi đó bảo em nhập lệnh là định đưa sớm cho em, ai ngờ có người mãi chẳng nhận ra, để chiếc nhẫn này đợi em cả đống ngày."

Anh vừa nói, vừa nắm lấy tay cô hôn khẽ một cái. Trên chiếc nhẫn là những đường vân nước biển quấn quanh thân nhẫn như thể hải thủy biến thành rồng nhỏ, uốn lượn tầng tầng lớp lớp. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng đặt lên phần màu xanh biển ấy, vừa thành kính vừa dịu dàng.

Bùi Tây Tình khẽ rụt tay lại:

"Chiếc nhẫn này không phải do anh với con rắn nhỏ kia cùng nghĩ ra đấy chứ? Hình dáng lạ thật, có nét giống nó mà cũng không hẳn, nhìn kỹ thì giống hải xà trong vực sâu hơn, loại cực độc ấy."

"Thích không?"

Lớp ánh xanh ấy khiến cả chi tiết li ti trong nước biển cũng như hiện ra rõ ràng. Chiếc nhẫn đẹp tuyệt. Độc đáo. Là chiếc nhẫn đẹp nhất cô từng thấy.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip