ItruyenChu Logo

iTruyenChu

**Chương 62**

Bùi Tây Tình lúc này mới dần nhận ra, Đoạn Kiêu Lâm đang đứng trên lầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn về phía này. Vừa nãy... cô chỉ hận mình không thể vạch mặt mà đứng dậy đập cho Mạnh Kiến Khải một trận ra trò.

Mỗi bước đi là một lần chịu đựng. Cô chỉnh lại quần áo, đi theo Phó Phong và Nhiếp Bân rút lui. Nhưng tình hình không cho phép chần chừ, tất cả đều phải rút lui.

Cô cắn răng trèo lên xe, ngồi một mình ở hàng ghế sau, khó chịu đến mức chỉ muốn rút dao tự cắt mình vài phát cho hả.

Mọi người rút lui, mấy kế hoạch hợp tác giờ trông thật nực cười. Xe cô đang ngồi vừa lướt qua xe S1, trong đầu toàn là chuyện về virus tang thi, hoàn toàn không nhận ra có một người phụ nữ đeo kính gọng đen trong xe đối diện đang ngoái lại nhìn cô một cái.

Xe chạy đến cổng thành, lại là một đám tang thi dày đặc.

Những người khác đều xuống xe chiến đấu, Bùi Tây Tình ngồi trong xe, khó chịu như ngồi trên bàn chông, ngứa ngáy đến mức muốn cào rách cả da.

Cô đau đến mức cứ dùng đầu đập vào cửa xe, vừa đập mạnh một cái thì cửa bị mở ra từ bên ngoài, đầu cô đập thẳng vào ngực Đoạn Kiêu Lâm.

Người đàn ông cúi mắt nhìn cô, ánh mắt sau lớp kính ánh lên tia lạnh lẽo. Anh vươn tay bế cô ra ngoài:

"Ôm chặt anh."

Bùi Tây Tình ngoan ngoãn làm theo, được anh bế tránh đòn tấn công từ tang thi lúc một con tang thi từ bên phải lao tới, chính cô là người ra tay cầm thanh sắt nhặt được đập mạnh vào đầu nó.

Đoạn Kiêu Lâm ôm cô, nhướn mày: "Khá lắm."

"Tất nhiên rồi."

Cô hỏi:

"Không đi xe nữa à? Chúng ta định đi đâu?"

"Anh đưa em đi trước. Ở đây tang thi quá nhiều, phía trước toàn là xác chất đống, xe không chạy qua nổi."

"Được."

Cô vốn định khách sáo mấy câu, bảo anh không có dị năng thì cô tự đi cũng được, dù gì cô cũng không sợ tang thi cắn. Nhưng không ngờ, dù bế cô trong tay, Đoạn Kiêu Lâm vẫn bước đi nhanh như bay, vững vàng như thường, hoàn toàn không có chút căng thẳng hay hỗn loạn nào giữa vòng vây của tang thi.

Bùi Tây Tình khẽ nghiêng đầu, ánh mắt dừng lại ở yết hầu của anh, nuốt một ngụm nước bọt:

"Anh Đoạn, anh biết chúng ta bây giờ trông giống gì không?"

"Giống gì?" Đoạn Kiêu Lâm vừa bế cô vừa băng qua con đường đầy xác tang thi, cổng thành đã ngay trước mắt.

"Con mồi dắt theo chó săn chạy trốn."

"Anh là con mồi?"

"Chỉ là ví dụ thôi mà."

Đoạn Kiêu Lâm mặt không cảm xúc:

"Lần đầu tiên nghe có người ví anh kiểu đó."

Bùi Tây Tình trêu chọc anh:

"Em là thợ săn, loại muốn ăn thịt anh luôn ấy."

Chạy trốn với cô không có gì to tát nhưng trong thời mạt thế tàn khốc thế này, được người ta bế bồng mà chạy, cũng là một loại trải nghiệm dễ chịu đặc biệt người đó lại là Đoạn Kiêu Lâm.

Bùi Tây Tình tự nhiên vòng tay ôm lấy cổ anh, má khẽ cọ vào cổ anh.

Khó chịu quá, khó chịu đến mức cô cảm thấy sắp ngất.

Cô dứt khoát không nghĩ gì nữa, yên lặng tựa vào lòng anh nhắm mắt nghỉ ngơi.

Đoạn Kiêu Lâm ôm cô ra khỏi cổng thành, rẽ sang con đường nhỏ bên cạnh, tang thi vẫn đuổi theo phía sau. Anh tranh thủ cúi nhìn cô gái trong lòng không biết đã bất tỉnh từ lúc nào.

Anh vén mấy sợi tóc ướt mồ hôi trên trán cô, lau mồ hôi, gọi khẽ:

"Bùi Tây Tình?"

Cô không phản ứng.

Anh khẽ tách môi cô ra, thấy có máu.

Đầu lưỡi rách một

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip