Chương 61
Bùi Tây Tình đang định nói gì đó thì đau đớn vì vết thương khiến cô nghẹn lời. Cơ thể như rút sạch sức, cô dựa vào tường rồi trượt xuống định quỳ hẳn, may có anh đỡ lấy.
"Không gắng nổi nữa à?"
Anh hỏi, cau mày nhìn cô.
Cô nhìn chằm chằm vào anh. Trong đầu toàn là ý nghĩ về dị năng, người mang dị năng càng mạnh thì khí tức càng thu hút. So với nước giữa sa mạc, sự tồn tại của anh còn hấp dẫn hơn, cô muốn cắn một cái, muốn ăn não anh, muốn nhai thịt máu anh...
Lần đầu tiên, cô thực sự hiểu cảm giác của xác sống.
Cô quỳ sụp xuống, ngả người vào lòng anh vẫn cố vùng dậy đưa tay đẩy anh ra:
"Đi đi, tránh xa em ra."
Đoạn Kiêu Lâm không nhúc nhích, mặc cô đẩy.
"Anh đi đi mà!"
Anh vẫn chỉ nhìn cô, như đang mặc định rằng chuyện gì đó sẽ xảy ra.
Ý nghĩ trong đầu cô khiến bản thân cũng hoảng hốt không thể nào... Anh là người của Farallon. Nếu bị anh phát hiện mình cắn người thì dù có là thần tiên cũng chẳng cứu được.
Cô đã cố gắng kiềm chế virus bấy lâu nay, không lẽ giờ phải chết trong tay anh?
Cô dốc hết sức đẩy anh một cái mạnh. Rồi quay người bỏ chạy.
Bùi Tây Tình nghe xong mà thấy như tay mình tê liệt luôn:
"Ý anh là... em vẫn còn cứu được?"
"Không cứu được."
Anh đáp.
"Ồ." Cô thở phào.
Anh liếc nhìn cô:
"Thật vậy à?"
"Dĩ nhiên rồi."
Cô giả vờ nghiêm túc:
"Ý trời mà, quay đầu không kịp nữa đâu."
Anh cau mày:
"Em thật sự muốn thành xác sống sao?"
Nhưng lúc này, thứ khiến cô lo hơn cả không phải là chuyện rút lui, mà là chính tình trạng cơ thể cô. Vốn định âm thầm chuồn đi, tránh đụng mặt đám người đó. Ai ngờ mới cúi đầu đi được vài bước, đã va mạnh vào một người cao to ngã sóng soài ra đất.
Ngẩng đầu nhìn là Mạnh Kiến Khải trong bộ đồng phục tác chiến, tay lăm lăm khẩu súng lớn, trừng mắt nhìn cô:
"Mẹ nó, ai mà không có mắt vậy? Không thấy ông đang bận à? Mẹ kiếp, đàn bà đâu chui ra vậy, cản đường ông, mày có mấy cái mạng để ông giết cho đủ?"
Lòng bàn tay của Bùi Tây Tình trầy xước đầy vết thương, đau đến mức chỉ muốn đấm cho hắn một trận ra trò nhưng nhất thời không thể lên tiếng, chỉ đành trừng mắt nhìn hắn dữ dội.
Đồ ngu.
"Yo hô, còn dám trừng tôi hả?"
Mạnh Kiến Khải càng được đà, vừa nói vừa nhấc chân định đá, Bùi Tây Tình cầm chặt cục đá trong tay, hắn mà dám đá, cô sẽ không ngần ngại đập nát cái giày của hắn.
Nhưng Mạnh Kiến Khải còn chưa kịp đụng đến sợi tóc của cô thì đã bị một luồng dị năng sáng rực cực kỳ mãnh liệt đánh bay ra ngoài.
Lăng Lãng dẫn người vừa đánh vừa rút lui quay lại, túm cổ áo hắn quật mạnh một cú qua vai:
"Bao nhiêu cái mạng cũng không đủ cho tôi giết!"
Mạnh Kiến Khải trợn tròn mắt:
"Đội trưởng Lăng à, xin lỗi xin lỗi... hiểu lầm thôi mà!"
Lăng Lãng đá cho hắn một cú nữa: "Cút."
Bùi Tây Tình tự bò dậy khỏi mặt đất, phủi tay:
"Cảm ơn, các anh không sao chứ?"
Lăng Lãng nghiến răng:
"Tôi chưa từng đánh trận nào với lũ hèn thế này, đám phế vật này, đứa nào cũng vô dụng. Tất cả thu dọn đồ, rút trước, tôi đoạn hậu!"
Trên chiến trường, anh không sợ chết, không sợ thua, chỉ sợ gặp phải lũ rùa rụt cổ. Đi cùng cái đám này, đúng là xui tám kiếp.
Bùi Tây Tình biết giờ tâm trạng anh rất tệ, chỉ gật đầu: "Được."
Long Nghiên nói:
"Đội trưởng, tôi cùng anh đoạn hậu."
Lăng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền