Chương 64
Lúc nãy cô còn hôn mê, chẳng biết bên ngoài đã trôi qua bao lâu.
Bùi Tây Tình nhớ trong sách có từng nhắc đến cách này nhưng xác suất thành công chỉ năm mươi năm mươi và phải tiêm huyết thanh mới có tác dụng.
Cô không biết liệu anh từng trải qua chuyện gì còn đau đớn hơn mà lại có thể thản nhiên nói hai chữ "tàm tạm" với kiểu tra tấn dã man này.
"Anh có thể đau đến chết không đấy?"
Bùi Tây Tình hỏi.
Đoạn Kiêu Lâm nhắm mắt: "Có."
"Cũng tàm tạm."
Hai chữ nhẹ bẫng nhưng lại khiến Bùi Tây Tình thấy xót xa khôn tả.
Bùi Tây Tình hít sâu mấy lần, cuối cùng cũng bình tĩnh lại. Bây giờ không phải lúc gào thét hay khóc lóc.
Cả đội ai cũng tốt với cô, cô đã tự nhủ hàng vạn lần rằng dù trong mơ cũng phải cắn chặt răng tuyệt đối không được cắn họ, không làm tổn thương bất kỳ ai vậy mà vừa rồi... chính cô cũng không rõ chuyện gì đã xảy ra đến khi nhận ra thì cổ anh đã máu me đầm đìa.
"Còn ngây ra đó làm gì? Mau lên!"
Gã mặt nạ quát:
"Hay lại đang thèm thịt à? Tin không tao bắn nát đầu mày luôn!"
Súng vẫn chưa rời khỏi đầu cô:
"Đừng giở trò."
Gã mặt nạ lạnh giọng:
"Lúc tôi đến đã muộn lắm rồi. Còn tác dụng hay không thì... xem số trời."
"Đừng căng thẳng."
Giọng Đoạn Kiêu Lâm vẫn nhẹ nhàng, không hề trách móc:
"Chuyện đến nước này rồi, chi bằng liều một phen."
"... Ừm, em biết rồi."
Tay cầm dao dần vững hơn, cô đứng sau lưng anh đưa dao đến gần chỗ thịt chết. Xử lý chỗ này không cần kỹ thuật gì cả chỉ cần nhanh nhất có thể lột bỏ là được, dù thô bạo vụng về cũng chẳng sao.
Bùi Tây Tình chưa từng làm việc này, nên lo lắng là chuyện đương nhiên.
Bùi Tây Tình hỏi:
"Nếu loại bỏ hết mấy lớp thịt chết này, hiệu quả huyết thanh có cao hơn không?"
Đoạn Kiêu Lâm nhắm mắt: "Có."
Bùi Tây Tình nhìn chằm chằm vào mảng thịt chết sau lưng anh siết chặt dao găm, bắt đầu xuống tay.
Chẳng ai trong phòng để ý rằng, ngón tay cô vừa bị dao găm cắt trúng, vết máu rịn ra chạm vào máu trên người anh lặng lẽ hòa vào nhau.
Con dao bắt đầu chuyển động, cảnh tượng thoắt chốc đầy máu me. Bình thường chắc cô đã nôn thốc nôn tháo nhưng bây giờ toàn bộ sự chú ý của cô đều đặt hết vào việc cứu anh.
Nửa tiếng sau, phần thịt chết tạm thời được loại bỏ. Còn huyết thanh có hiệu quả hay không thì vẫn chưa biết.
Trán Bùi Tây Tình ướt đẫm mồ hôi, cô lại giúp anh xử lý phần trước ngực một chút, cuối cùng mệt đến mức quỳ rạp xuống đất trước mặt anh.
Đoạn Kiêu Lâm bóp nhẹ sau gáy cô, cúi đầu nhìn vào mắt cô:
"Nếu ai hỏi, thì nói anh bị tang thi khác cắn."
Dù là khi nào, giọng anh luôn bình tĩnh vững vàng, như thể mọi chuyện trên đời đều có thể giải quyết được.
"Em xin lỗi..."
Bùi Tây Tình thấy sống mũi cay cay, suýt bật khóc.
"Chuyện em làm, em sẽ tự chịu. Nếu vì em mà anh thực sự biến thành tang thi, em cũng không trốn tránh."
Đoạn Kiêu Lâm như khẽ cười.
Anh lặng lẽ quan sát cô một lúc. Nhìn dáng vẻ tội nghiệp như một chú cún nhỏ bị phạt vì làm sai chuyện gì đó, cô quỳ bên chân anh ánh mắt ngân ngấn nước đôi mắt long lanh ướt át, hàng mi cong rũ xuống đầy e dè. Có thể vì quá lo lắng, sắc mặt cô trắng bệch, mái tóc đen mượt xõa xuống khiến người ta không khỏi nảy sinh một loại cảm giác muốn phá hoại đầy tăm tối.
"Không định trốn tránh hả..."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền