ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 65

Bùi Tây Tình vẫn chờ anh kể xem vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nhưng mãi chẳng nghe thấy anh nói, chỉ có thể nhìn anh bằng ánh mắt mong chờ.

Cô ngừng lại một chút:

"Em có tấn công anh... dữ dội lắm không?"

Đoạn Kiêu Lâm đáp: "Có đấy..."

"Sao còn thêm từ 'đấy' nữa?"

"Vì với anh mà nói, em không đáng sợ."

Bùi Tây Tình chớp mắt:

"Người khác thì sợ em chứ gì."

"Ừ."

Tai cô hơi đỏ:

"Vậy sau này em chú ý hơn."

Chỉ cần không phải nước miếng chảy ròng ròng, gào thét lao vào anh như mất trí, bò dưới đất mà cào cấu là được rồi.

Người đàn ông như khẽ cười, cầm lại chiếc kính trên bàn đeo lên, che đi cảm xúc vừa hiện trong mắt vì cô, nhanh chóng trở lại vẻ bình tĩnh thường ngày.

Một lúc sau, người đàn ông đeo mặt nạ bên cạnh khẽ ho một tiếng, vừa nghịch khẩu súng vừa hờ hững lên tiếng:

"Trước giờ ai dám ra tay với người của Farallon đều bị nhốt dưới thủy lao. Nếu mày có hứng có thể đến đó xem thử, còn được miễn phí trải nghiệm chuyến du lịch dưới nước suốt đời luôn đấy."

Bùi Tây Tình:

"Nghe cái tên đã thấy không phải chỗ tốt đẹp gì rồi. Tôi mà cắn thêm ai nữa chắc bị nhốt thiệt quá..."

"Ít ra mày còn biết điều."

Người đàn ông đeo mặt nạ cười khẩy.

Bùi Tây Tình tránh ánh nhìn của Đoạn Kiêu Lâm, đứng dậy khỏi đất:

"Em ra ngoài xem còn xác sống nào không..."

Nói xong định bước đi, ai ngờ Đoạn Kiêu Lâm giữ lấy cổ tay cô khẽ nói:

"Coi như em nợ anh một lần mấy hôm nữa anh sẽ tìm em tính sổ."

Bùi Tây Tình gật đầu đầy chột dạ rồi đẩy cửa chạy vụt ra ngoài.

Bên trong căn phòng, người đeo mặt nạ thu lại vẻ cợt nhả gỡ mặt nạ xuống lộ ra khuôn mặt đầy sẹo, nghiêm túc nói:

"Cứ vậy mà bỏ qua cho cô ta sao? Giờ cô ta đã không kiềm chế được mà cắn người chứng tỏ đâu còn khác gì lũ xác sống nữa. Có cần tôi đưa cô ta về không? Cô ta là mẫu vật thí nghiệm ngàn năm có một đấy."

Đoạn Kiêu Lâm ngồi tựa lưng vào ghế:

"Tôi thấy khác biệt rõ ràng."

Người kia khựng lại:

"Nhưng sự tồn tại của cô ta, Farallon tuyệt đối không chấp nhận được. Quy định của Farallon cũng rõ ràng, không được nương tay với xác sống. Anh Đoạn..."

Đoạn Kiêu Lâm cầm lại con dao găm khi nãy dùng lau sạch vết máu trên lưỡi dao, ngước mắt nhìn thẳng vào hắn:

"Ảnh, cậu cũng biết mà."

Anh nói:

"Lần này, chuyện này tôi không định tuân theo quy tắc."

Trong tận thế, đầy rẫy những kẻ giả nhân giả nghĩa vì tranh giành tài nguyên mà không từ thủ đoạn. Anh chưa từng tự cho mình là người tốt, càng không cần sống theo những quy tắc sáo rỗng.

Ở nơi này, lợi ích là trên hết, bản chất con người là ích kỷ và tàn nhẫn. Từ trước đến nay, quy tắc của anh luôn là: ác đấu ác, mạnh ăn mạnh.

"Rõ, tôi hiểu rồi."

Ảnh cúi đầu, tuyệt đối phục tùng.

"Giao cái hộp này cho Thống soái Bách."

Ảnh nhận lấy hộp mật mã: "Rõ."

Ảnh đeo mặt nạ lại, hắn tò mò hỏi:

"Anh Đoạn, câu anh nói khi nãy... không phải nói đùa cô gái kia đấy chứ?"

"Không."

"Anh phát hiện gì sao?"

Dưới ánh sáng lờ mờ, Đoạn Kiêu Lâm chậm rãi tụ một khối năng lượng màu xanh đậm, như một con rắn linh đang thè lưỡi quấn quanh đầu ngón tay anh.

Ảnh kinh ngạc:

"Anh Đoạn, dị năng của anh... ??!!"

Khối năng lượng chỉ hiện ra vài giây rồi tan biến.

Đoạn Kiêu Lâm trầm giọng:

"Tạm thời chưa dám chắc, nguyên nhân cụ thể cũng chưa rõ, phải quan sát thêm."

Ảnh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip