Chương 67
Cô nhìn theo bóng lưng chị ấy rời đi, ngẩn người.
Sau bữa tối, cô chen chúc ngủ chung với Long Nghiên, vừa định rủ chị ấy hỏi chuyện thì bên ngoài có tiếng động.
Long Nghiên bật dậy:
"Có chuyện rồi, chị ra xem sao."
Cô cũng lập tức đứng lên, khoác áo khoác rồi cầm xẻng sắt ở bên lao ra ngoài.
Không ngờ lại gặp vài dị năng giả đang chạy tán loạn về phía họ, chỉ tay ra sau:
"Xác sống! Đội trưởng với phó đội trưởng còn bị kẹt lại phía trước! Làm ơn, cứu với! Xin mọi người cứu lấy đội trưởng với phó đội trưởng của bọn em, họ vẫn còn bị mắc kẹt... họ... phụt!"
Một người còn chưa nói hết câu đã phun máu rồi ngất xỉu.
Long Nghiên bước tới kiểm tra:
"Chưa bị nhiễm độc xác sống, là phản phệ do dùng cạn dị năng."
Lăng Lãng ngồi xổm bên cạnh, nhìn thấy bộ đồ chiến đấu trên người họ: "S1?"
Nói xong, anh ta liếc nhìn về phía Bùi Tây Tình. Ánh mắt ấy rõ ràng đang dò hỏi.
"Chắc là người của S1."
Cô đáp.
"Chắc à? Không phải nên khẳng định luôn sao?"
Lăng Lãng hỏi lại.
Bùi Tây Tình chăm chú nhìn: "..."Trời ạ, lại thêm một người mập mờ không rõ với nguyên chủ.
Bên cạnh đột nhiên vang lên một tiếng la kinh hãi, một người khác đang run lẩy bẩy chỉ vào cô, cả mặt đầy vẻ hoảng hốt như bị nghẹn họng.
" Không phải cô đã chết rồi sao..."
Cảm giác đi đến đâu cũng đụng phải mấy "tình cũ" kiểu này.
Mặt cô không biến sắc:
"Tôi gia nhập S1 khá muộn, chỉ ở đó một thời gian ngắn nên không rõ tình hình cụ thể. Nhưng nhìn quần áo và trang bị của họ thì chắc chắn là người của S1."
Lăng Lãng đứng dậy:
"Kéo bọn họ vào đi, những người còn lại theo tôi."
"Lúc nãy trong thành phố căn bản không thể phối hợp với họ, giờ cậu chắc chắn muốn quay lại?"
Long Nghiên hỏi:
"Chuyện xảy ra rồi, mối hợp tác với họ cũng coi như kết thúc."
Lăng Lãng đút súng ra sau lưng:
"Chị còn nhớ tên cầm đầu S1 không?"
"Nhớ, em nói cái người tên Tiêu Việt ấy? Nghe nói là đội trưởng S1."
"Trên người hắn có đồ tốt. Một trăm viên tinh hạch cao cấp có thể tăng cấp dị năng, thêm hai viên tinh hạch đặc cấp còn có thuốc có thể tái sinh cơ thể đã chết. Nếu đến muộn, em không muốn mấy thứ đó rơi vào tay người khác mà anh em thì đang rất cần loại thuốc đó."
Không lâu sau, Lăng Lãng từ trong phòng bước ra, sắc mặt khó coi:
"Xe bọn mình đều bỏ lại ở thành phố B hết rồi. Gần nhất có căn cứ nhưng vẫn cách đây một đoạn. Tất cả mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một ngày mai mới lên đường."
May mà thị trấn này khá hẻo lánh xác sống cũng chưa kịp mò tới. Buổi tối mọi người ngồi thành vòng quanh đống lửa, vừa sưởi vừa ăn.
Long Nghiên ngồi xuống bên cạnh, đưa cho cô bát cháo nóng:
"Không có xe điều kiện hơi khó khăn em chịu khó một chút. Trước đây có xe thì nửa ngày là tới căn cứ, giờ chắc phải đi bộ mất hai ngày. Đến lúc đó cố gắng lên nhé."
Cô ngại ngùng:
"Không cần đâu ạ."
"Khách sáo gì chứ? Đến lúc đó Lăng Lãng sẽ là người cõng em đầu tiên."
Chị ấy trêu.
Lăng Lãng ngồi đối diện:
"Ai thèm cõng cô ta?"
Anh ta uống một ngụm cháo, chẳng mấy chốc lại nói tiếp:
"Nếu chịu mở miệng cầu xin tôi thì còn có thể cân nhắc. Tôi luôn sẵn lòng giúp đỡ người yếu."
Cô hừ nhẹ:
"Ai cầu xin anh? Đừng coi thường người khác như thế được không?"
"Tôi đâu có coi thường cô."
Anh ta đáp: "Chỉ là coi thường cái thể lực
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền