ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 66

Cô đưa tay ra trước mặt. Một luồng năng lượng xanh đậm xoáy trong lòng bàn tay, dị năng tràn đầy tham vọng và dục vọng. Thậm chí còn có cảm giác rất rõ ràng: nó không thuộc về cô nhưng lại xuất hiện nơi đầu ngón tay. Giống hệt... người cô từng quen.

Cô bắt đầu thấy hoang mang, lần đầu tiên nắm trong tay dị năng mà chẳng biết dùng thế nào. Dị năng nơi lòng bàn tay như mang theo cảm giác châm chích bỏng rát không cẩn thận còn có thể gây bỏng da. Nếu sử dụng không đúng cách thì hậu quả có thể còn nghiêm trọng hơn. Điều khó hiểu nhất là cô hoàn toàn không biết dị năng này từ đâu mà có.

Rõ ràng cô đâu có phát điên cắn người mà... Hơn nữa, dị năng của cô rốt cuộc là gì? Đến giờ cô vẫn chưa hiểu rõ, chỉ biết là cắn người rất "đã". Nhất là khi cắn phải mấy dị năng giả mạnh mẽ, càng cắn càng sướng, thậm chí là...

Cẩn nên thận vẫn hơn. Đợi khi chị Long Nghiên và mọi người quay lại cô sẽ len lén hỏi thử.

Cô thu lại dị năng ngồi đơ người nhìn ra vùng núi hoang vắng. Chẳng bao lâu, từ xa có vài bóng người đang chậm rãi đi về phía này. Nhìn kỹ lại người đi đầu không ai khác chính là anh chàng với mái tóc trắng nổi bật Lăng Lãng.

Phía sau anh ta là các thành viên khác trong đội, cả nhóm đang tiến lại gần. Cô đứng bật dậy, nhảy nhót vẫy tay:

"Ở đây này!"

Lăng Lãng đã thấy cô từ sớm sải bước đi nhanh tới nắm lấy cánh tay cô, ánh mắt dò xét khắp người:

"Cô có bị thương không?"

Cô sững người, sau đó lắc đầu:

"... Không có."

Sắc mặt anh ta trông rất nghiêm trọng. Trên người toàn là máu bẩn dính từ đám xác sống, mặt còn bị xước mấy đường máu chảy dọc theo gương mặt điển trai trông chẳng khác gì một vị tướng trẻ vừa chém giết ra từ chiến trường. Chắc chắn vừa rồi họ đã trải qua một trận chiến ác liệt.

Cô hỏi:

"Anh có sao không? Có cần tôi xử lý vết thương cho không?"

"..."

Phía sau còn có mấy người, Lăng Lãng bèn buông tay cô ra, quay mặt đi:

"Hừ, không bị thương là tốt rồi khỏi phải kéo chân sau. Với lại cô cũng đâu phải bác sĩ hay dị năng trị liệu, lo cho bản thân đi, đừng gây thêm rắc rối."

Cô khẽ nhếch môi, vừa định đáp trả thì thấy anh ta nhíu mày ôm lấy cánh tay.

Đúng lúc ấy, Long Nghiên bước lại, đập bốp vào lưng anh ta:

"Cố cái gì mà cố? Vừa nãy bao nhiêu xác sống mà em thì cứ xông lên tuyến đầu một mình..."

Nói rồi quay sang cô:

"Đội trưởng bọn chị đó, vừa rồi một mình chém giết từ khu có nhiều xác sống nhất mà ra, dị năng mạnh tới mức suýt nữa nổ tung nửa cái thành phố B. Bọn chị còn không đuổi kịp cũng chẳng biết là vì chuyện gì mà sốt ruột đến thế. Hoặc là... vì ai đó thì đúng hơn? Chị chưa từng thấy nhóc con này như vậy đâu nha-"

Cô nghe vậy lập tức đoán ra có ẩn ý, chỉ biết gượng cười:

"Haha, lợi hại thật, chắc là... đến tìm anh Đoạn thôi."

Long Nghiên còn định tiếp lời thì Lăng Lãng bỗng gằn giọng cắt ngang:

"Được rồi chị Long, dẫn mọi người vào trong đi."

Lăng Lãng lập tức đứng thẳng lưng: "Rõ."

Ngay khi ấy, giọng Đoạn Kiêu Lâm vang lên chẳng biết từ đâu:

"Lăng Lãng. Dẫn người của cậu vào đi."

Cô vội vàng nói:

"Anh Đoạn bị thương là tại em, xin lỗi, là em lúc nãy không cẩn thận..."

Long Nghiên che miệng cười: "Rồi-"

Anh ta dẫn cả đội vào trong. Long Nghiên vẫn đứng tại chỗ chưa đi, nheo mắt suy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip