ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 73

Bùi Tây Tình sống ở tận thế cũng một thời gian rồi, từ lúc đầu không thể thích nghi mà có phần sụp đổ, đến nay cũng dần quen với tất cả. Hơn nữa, cô là tang thi nhưng cảnh máu me buồn nôn kia cố chịu đựng một chút cô cũng đã quen rồi.

Bây giờ nghĩ đến việc trở lại một nơi toàn người sống, cô lại cảm thấy có chút... lạc lõng.

Thế giới này vốn đã tàn khốc con người cũng phân tầng còn Farallon thì càng cực đoan. Trong sách cũng không ít lần nhắc đến cuộc chiến giữa các căn cứ loài người, chẳng hề kém phần khốc liệt so với đám tang thi bên ngoài. Nhóm nhân vật chính cũng liên tục bị cuốn vào vòng xoáy đó đi khắp nơi trừng trị kẻ xấu bảo vệ lãnh địa.

Cô chưa từng gặp hắn nhưng có thể mơ hồ thấy trong Đoạn Kiêu Lâm vài phần bóng dáng của kẻ phản diện kia. Những người thuộc hạ của hắn chắc chắn ai cũng khiến người ta lạnh lòng, khó lường và khó đoán. Một người như vậy, một khi quay lại căn cứ nơi trung tâm quyền lực như Farallon thì lợi ích trước mắt sẽ là thứ được ưu tiên hàng đầu. Đến lúc đó cô thật sự không biết mình sẽ đi đâu, về đâu.

Cô hiểu rõ, giữa cô và Đoạn Kiêu Lâm không thể lâu dài được, bên ngoài bản thân cả nhận thức... tất cả đều không cho phép. Lúc này cô mới nhận ra... Hình như mình hơi quá đáng rồi, rõ ràng trước đây Đoạn Kiêu Lâm đã hứa với cô. Nhưng lời hứa nhất thời của đàn ông có thể giữ được bao lâu?

Giờ đây, cô đã có khả năng tự bảo vệ, không còn cần dựa vào lời hứa của anh nữa. Dù là thật hay giả kẻ yếu cầu sinh vốn là lẽ thường. Cô không thấy những gì mình làm trước đây là sai. Ngược lại nếu cứ bám víu không dứt, mới là ngu ngốc.

Nói xong, Bùi Tây Tình cụp mi mắt xuống. Không khí xung quanh như ngưng đọng trong chốc lát. May mà những người khác đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi ai cũng nghĩ bọn họ chỉ đang nói chuyện bình thường không ai chú ý.

Nhịp tim cô đập ngày càng nhanh, cô hít sâu một hơi chuẩn bị tinh thần đối diện với sự chất vấn hoặc cơn giận từ anh. Nhưng phải một lúc sau, cô mới nghe thấy anh dường như khẽ bật cười.

Bùi Tây Tình hơi ngạc nhiên ngẩng đầu:

"Anh... cười gì vậy?"

Đôi mắt Đoạn Kiêu Lâm hẹp dài sâu thẳm ánh nhìn rơi vào làn da trắng mịn lộ ra dưới cổ áo của cô trắng nõn như củ sen chạm khắc từ ngọc. Đẹp từ xương cốt, thân thể cô cũng mang vẻ đẹp mong manh.

"Không có gì."

Anh đưa tay nâng cằm cô, khẽ nâng lên:

"Nếu em đã lo lắng nhiều như vậy, sao lúc đó còn đồng ý? Quên em từng nói gì rồi à?"

Ngón tay thon dài của anh lướt qua tóc cô, cuối cùng dừng lại sau gáy, bóp nhẹ một cái không mạnh không nhẹ nhưng áp lực lại rõ ràng. Anh ghé sát hơn giọng trầm thấp đầy kiềm chế:

"Không còn đường quay lại nữa rồi."

"Nhưng mà về căn cứ..."

Đoạn Kiêu Lâm không cho cô cơ hội nói tiếp, cắt ngang:

"Em không thích căn cứ?"

"Không, em không có ý đó..."

Nhìn ánh mắt nghiêm túc của anh, không hiểu sao cô lại thấy nghẹt thở. Ánh mắt anh lạnh lẽo đến đáng sợ, không chút cảm xúc, thậm chí thấp thoáng sát ý bị dồn nén, tràn ngập sự xâm lược khiến người khác e ngại.

Cô có linh cảm, nếu mình gật đầu, anh có thể làm ra chuyện điên rồ nào đó. Trong mắt anh, căn cứ giống như một đám kiến hôi chẳng đáng bận tâm.

Bùi Tây Tình lùi về sau theo phản

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip