Chương 74
Bùi Tây Tình đứng trước mặt Đoạn Kiêu Lâm, lặp đi lặp lại động tác bứt móng tay, nhất thời chẳng nói nên lời. Cô thật sự không ngờ Đoạn Kiêu Lâm lại nổi giận đến vậy. Cô vẫn nghĩ giữa cô và anh chỉ là một kiểu mập mờ lưng chừng, giống như hồi đại học cũng từng có chuyện như vậy. Sau này bước chân vào showbiz, xung quanh cô cũng không thiếu đàn ông tìm mọi cách để tiếp cận.
Bị ném tiền vào mặt, có người đòi bao nuôi, rồi cả đống tin nhắn mời mọc tràn lan trên các trang web. Cô thấy mãi thành quen đến mức bắt đầu có thành kiến, chẳng còn muốn nghĩ đến mấy chuyện tình cảm nữa, chỉ tập trung vào việc đóng phim và kiếm tiền.
Tới nơi này, cô từng nghĩ mình xong đời rồi, ai ngờ lại được Đoạn Kiêu Lâm cứu. Từ đó đến giờ, cô chưa từng chịu khổ cũng chưa gặp nguy hiểm gì, vậy mà lại nói mấy câu khiến anh tức điên lên.
Đó là ý nghĩ duy nhất trong đầu Bùi Tây Tình: Anh giận rồi.
Thật ra Đoạn Kiêu Lâm chưa từng làm điều gì có lỗi với cô, là cô không tin tưởng anh trước. Chỉ vì không tin tưởng đàn ông khác, cũng như chẳng tin nổi vào tình cảm trong quyển sách này, mà cô lại nghi ngờ cả tình cảm của anh dành cho mình. Nghĩ lại, thấy bản thân cũng thật đáng xấu hổ.
Nhưng cô chẳng còn cách nào khác, trốn tránh tuy hèn nhát thật nhưng lại hữu hiệu. Cô không muốn đến căn cứ, mà ngoài điều đó ra thì chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
Đoạn Kiêu Lâm nheo mắt nhìn cô. Ánh mắt dưới lớp kính mỏng lạnh băng, môi anh khẽ mím lại. Ánh mắt anh bình thản nhìn cô, nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến cô cảm thấy sợ hãi. Cảm xúc của anh như đang bị đè nén đến đáng sợ. Càng tỏ ra điềm tĩnh, cơn giận của anh lại càng dữ dội hơn.
Cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh, trong đầu cũng rối tung cả lên. Cô và anh giằng co một lúc cuối cùng vẫn thấy áy náy, giọng cô nhỏ nhẹ:
"Anh Đoạn... đừng giận nữa, em sẽ suy nghĩ lại."
Miệng thì nói thế, chứ trong lòng cô đã bắt đầu dao động. Cô không biết có thể tin anh không, nhưng hiện tại cô muốn tin vào chính mình nhiều hơn. Tin vào logic mình nghĩ ra, và cũng sẵn sàng thử tin Đoạn Kiêu Lâm một lần.
Cùng lắm đến lúc đó chạy thôi, dù sao... cô cũng muốn nghiên cứu thử năng lực dị biến trên người mình rốt cuộc là gì. Nếu cứ chạy trốn mãi, chẳng gặp ai, chẳng ai chỉ cho cô cách dùng dị năng, cách thăng cấp hay nguyên nhân cô có được năng lực đó là vì đâu.
Vừa dứt lời, người đàn ông bỗng bước lại gần, ép cô vào góc chết. Cô dựa vào bức tường cũ kỹ của ngôi nhà, hơi ngẩng đầu lên:
"Anh... anh còn định làm gì nữa? Em đã nói sẽ suy nghĩ lại rồi mà, chẳng lẽ vẫn còn giận à?"
Cô cố tình rướn người lại gần anh:
"Anh Đoạn? Đừng giận nữa, xin lỗi mà, em cũng có lỗi. Em không rời đi, là vì trong lòng vẫn còn luyến tiếc anh."
Dưới ánh sáng mờ mịt, đồng tử anh tối đến mức gần như không thấy rõ, chỉ còn lại màu đen sâu thẳm. Hình thể cao lớn toát ra cảm giác áp lực. Khi anh từng chút một tiến lại gần, cô cảm thấy không khí xung quanh như đang bị rút sạch.
"Vừa rồi ai đó nói là... 'chỉ là hứng thú nhất thời'?"
Anh hỏi lại.
Ánh mắt cô né tránh, mặt cũng bắt đầu đỏ lên: "Em có nói... nhưng chỉ là một cách nói thôi mà, vì chúng ta bây giờ cũng đâu có mối quan hệ gì...
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền