ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 75

Cô đỏ bừng cả tai:

"Đừng đùa nữa. Anh là người của Farallon, phải giữ quy tắc cũng phải làm gương chứ."

"Ồ? Ai cho em lòng tin đó? Anh nói là sẽ không ép em bao giờ?"

Đoạn Kiêu Lâm cũng không vội kéo cô xuống, chỉ lặng lẽ nhìn cô thay đổi nét mặt, thậm chí còn thấy hơi bất lực. Anh thật sự không biết nên làm gì với cô gái này.

Một lúc lâu sau, người trong lòng anh lo đến mức suýt khóc, còn đang lắp bắp dỗ dành anh. Anh thở dài bế cô đặt lên bàn bên cạnh rồi nhận xét: "Rắc rối."

Bàn không lớn lại cũ kỹ, cô ngồi trên đó cảm giác nếu không có anh giữ, chắc đã ngã từ lâu rồi. Cô lẩm bẩm:

"Anh đừng sát lại gần quá, em sợ cái bàn này sập mất."

Anh thản nhiên nói:

"Cái bàn này chắc sắp sập rồi."

Cô đỏ mặt, hơi nới lỏng tay đang ôm cổ anh:

"Không giận nữa rồi chứ?"

Đoạn Kiêu Lâm không trả lời, kéo dây kéo áo cô xuống để lộ phần cổ và một khoảng lớn sơ mi bên trong. Ánh mắt anh lướt qua da thịt trắng ngần đặt một nụ hôn lên khóe môi cô rồi đến cằm, cuối cùng là cổ nơi anh ngậm lấy và mút mạnh một cái.

Cô lập tức ôm lấy cổ mình:

"Anh làm gì thế? Đau quá..."

"Anh nhẹ mà, cũng đau sao?"

"Anh cắn em làm gì?"

"Truyền virus lại cho em."

Cô bật cười:

"Thì ra anh cũng có lúc trẻ con vậy sao?"

Anh giữ lấy sau đầu cô, cúi xuống cắn nhẹ vào chỗ vừa hôn.

Cô vừa định phản kháng, ngón tay thon dài đã đặt lên môi cô, ánh mắt anh tuy lạnh lùng nhưng trong đó lại là khát vọng cháy bỏng. Trái tim cô đập thình thịch như muốn vỡ tung. Kỳ lạ là phản ứng đầu tiên của cô không phải sợ hãi... mà là kích thích.

Anh đưa tay ôm lấy eo cô, từ phần thắt lưng mảnh mai chậm rãi trượt xuống. Cô lập tức phản ứng, dùng tay đẩy ngực anh ra:

"Bên ngoài còn có người đó!"

Anh uể oải nói: "Anh biết."

"Anh đừng..." Lời cô còn chưa dứt đã bị người đàn ông chặn lại, hoàn toàn bị anh đè xuống. Anh đè cô xuống dù đang bị thương nhưng thể hình vẫn khiến người ta không dám coi thường. Khi cúi xuống, bóng anh phủ lấy cô, cơ bắp hiện rõ dưới lớp áo.

Cái chân bàn dưới thân rung lên bị đè mạnh xuống đất, phát ra âm thanh không nhỏ.

Các đốt ngón tay siết chặt đến mức trắng bệch, Bùi Tây Tình níu lấy tay áo anh, chiếc cổ trắng ngần bị anh nắm trong tay, người đàn ông trên người gần như vừa đè nén vừa mạnh mẽ hôn cô.

Như dã thú trong rừng sâu về đêm, gầm gừ kiềm chế, chỉ để lộ nanh vuốt trong bóng tối.

Cơ thể Bùi Tây Tình run rẩy không ngừng, cố tránh né, giọng cô cũng run lên:

"Anh... ưm... chờ chút..."

Cô gần như không có chút sức lực phản kháng nào, bị buộc phải đón nhận nụ hôn đó. Da ở cổ không biết có bị rách không, chỉ biết đau rát, cô thật sự cảm giác Đoạn Kiêu Lâm muốn cắn đứt cổ mình. Tay anh tuy không siết mạnh nhưng cô vẫn không sao thoát được, cảm giác như sắp không thở nổi.

Chưa từng thấy một Đoạn Kiêu Lâm như vậy. So với trước kia bây giờ anh như lột xác, từ trong xương tủy toát ra vẻ hung dữ, hoàn toàn không còn là dáng vẻ điềm tĩnh bên ngoài nữa.

Tay anh siết lấy cổ cô, rõ ràng cảm nhận được từng tấc da thịt và nhịp đập dưới lòng bàn tay. Vết cắn trên da bắt đầu rỉ máu, nổi bật và giống như những vết nứt. Anh siết tay lại như đang thưởng thức khung cảnh tuyệt đối bị khống chế

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip