Chương 77
Bùi Tây Tình chỉ muốn độn thổ.
Cửa mở, cô vội vàng cất mặt nạ, ngồi lì trong phòng thêm một lúc, lấy can đảm mới bước ra ngoài.
Ra ngoài rồi, mọi người đang bận rộn thu dọn đồ đạc, xử lý vết thương chẳng ai có thời gian nhìn cô.
Bùi Tây Tình thở phào, nhanh chóng nhập cuộc phụ giúp mọi người dọn dẹp.
Đồ đạc rất nhiều phần lớn lấy từ xe xuống. Trước kia có xe thì làm gì cũng tiện giờ bỏ hết lại ở thành phố B, đành phải tự tay khuân vác.
Nhất là mấy tài liệu của căn cứ vô cùng quan trọng buộc phải mang theo toàn bộ.
Bùi Tây Tình ngồi xổm trên đất sắp xếp đống tài liệu nhét hết vào hộp khóa mật bên cạnh. Trong lúc thu dọn, có một tờ giấy rơi ra cô nhặt lên thấy trên đó có chữ ký là đơn điều động nhân sự của Farallon, và người phê duyệt chính là Đoạn Kiêu Lâm.
Chữ anh viết cũng lạnh lùng như con người anh, nhìn thôi cũng thấy rét.
Nhưng tài liệu này cần chữ ký của tổng phụ trách Farallon mà? Sao lại là chữ ký của Đoạn Kiêu Lâm?
Trong lúc cô còn đang nghĩ ngợi, Long Nghiên ôm cả chồng tài liệu đi tới ném xuống đất bụi bay mù khiến cô ho mấy tiếng, xua tay:
"Gì nhiều vậy? Tất cả phải mang đi à?"
"Không." Long Nghiên rút bật lửa ra:
"Tất cả đều phải đốt không được để lại dấu vết."
"Không dùng được nữa à? Hay cần bảo mật?"
"Không mang nổi."
Cô ấy nói:
"Em ngồi nghỉ đi, mấy tài liệu này em đọc cũng chẳng hiểu đâu, để chị lo. Cái nào không cần thì đốt sạch."
"Được."
Long Nghiên ngồi xổm xuống bắt đầu phân loại tay nhanh như gió gần như liếc qua là xong, mười phút sau đã phân hết tài liệu.
Cuối cùng, cô ấy châm lửa đốt sạch đống giấy bên chân.
Bùi Tây Tình thấy khó hiểu.
Họ hình như đang che giấu điều gì nhưng cô nghĩ mãi cũng không ra nên dứt khoát không nghĩ nữa.
Chắc là mâu thuẫn nội bộ giữa các thế lực trong căn cứ và Farallon. Cô đi qua giúp thu dọn hộp thuốc, ngẩng đầu thì thấy Tiêu Việt đang hôn mê mặt đầy vết thương tái nhợt như xác không hồn.
Anh ta nằm trên tấm ván gỗ trông chẳng khác gì vừa được vớt lên từ bãi tha ma. Nhưng... vẫn còn thở.
Bùi Tây Tình thu dọn hộp thuốc, định rút lui thì đúng lúc ấy, người đang nằm trên giường gỗ phía sau lại cất tiếng gọi.
"... Khụ khụ... Bùi Tây Tình... đợi đã."
Cô khựng lại.
"Có chuyện gì không?"
"Có." Tiếng nói của Tiêu Việt hơi yếu, cố gắng ngồi dậy, gương mặt trắng bệch:
"Chuyện giao dịch... đã xong rồi đúng không?"
"Xong rồi." Vết thương trên người Đoạn Kiêu Lâm nhìn qua thì không còn vấn đề gì nữa, còn lại cứ để thời gian quyết định, chỉ cần không bị nhiễm là ổn.
Lúc này, cô che mặt lục tìm mặt nạ trong túi vừa mới lấy ra thì bị anh dùng lực nhẹ nhưng dứt khoát đánh rơi.
Không mạnh nhưng đủ để cô không kịp giữ.
Mặt nạ rơi xuống đất.
Cô ngẩn người nhìn anh.
Đoạn Kiêu Lâm lạnh nhạt:
"Rơi rồi à? Vậy thì khỏi cần."
Anh giúp cô mặc lại áo khoác, như thể chẳng hề quan tâm thứ nằm dưới đất.
Rõ ràng tên này đang cố ý!
Bùi Tây Tình phồng má, nhặt mặt nạ lên phủi sạch bụi:
"Đồ tốt thế sao có thể nói bỏ là bỏ?"
Anh chỉ liếc cô một cái rồi mở cửa bước ra.
Bùi Tây Tình lẩm bẩm:
"Không hiểu sao lại chấp mặt nạ thế không biết..."
Cái mặt nạ này là Lăng Lãng đưa cô. Nếu thật sự đến căn cứ biết đâu còn hữu ích.
Lẽ nào anh ta đã rời khỏi nữ chính rồi?
Hồi ở trong rừng,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền