Chương 83
Tiểu Bạch hú lên một tiếng, bị cô kéo vào phòng tắm. Vật vã một hồi mới rửa sạch cho nó. Xong xuôi, cô xoa lông nó:
"Mềm mượt hơn rồi. Mày không cắn người thì từ nay là đồng bọn, sống hòa bình nhé."
Cô cũng bị ướt hết người. Tắm xong ra, Bùi Tây Tình chẳng có việc gì làm, nằm dài trên ghế sofa, vừa chơi với chó vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, chẳng mấy chốc ngủ thiếp đi. Nếu cô nhớ không lầm, lúc tắm cho Tiểu Bạch xong và tự mình tắm xong thì mới hơn tám giờ.
Ban ngày cô đã được cõng đi ngủ mơ mơ màng màng khá lâu, có lẽ do loại sương mù mà chị Long Nghiên nói từng xâm nhập vào cơ thể. Đến giờ cô vẫn thấy đầu đau, uể oải, chẳng có chút tinh thần nào.
Lúc mở mắt lần nữa, trong phòng khách đã bật đèn vàng dịu nhẹ. Cô trở mình, cái chăn trượt xuống, lộ ra chiếc sơ mi rộng cô tiện tay mặc sau khi tắm. Bùi Tây Tình dụi mắt rùng mình một cái vì lạnh. Cô ngồi dậy, vội vã nhặt cái chăn vừa rơi xuống đất, ngoan ngoãn đắp lại rồi cuộn mình trên sofa, hỏi:
"Mấy giờ rồi?"
Đoạn Kiêu Lâm mặc vest chỉnh tề, ngồi nghiêm túc bên cạnh xem tài liệu. Người đàn ông khẽ nhíu mày, chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt dừng lại ở bờ vai mềm mại của cô:
"Tỉnh rồi à?"
"Gần hai giờ sáng."
Cô lắc lắc đầu, tầm nhìn trước mắt vẫn hơi mờ. Còn chưa kịp cử động, thái dương đã bị một đôi tay lạnh lạnh đặt lên nhẹ nhàng ấn xuống.
Bùi Tây Tình kinh ngạc mở mắt ra, người đàn ông khẽ nói:
"Đừng nhúc nhích."
Anh ngồi xuống bên cạnh, một tay vươn ra ôm cô vào lòng. Ngón tay đang day thái dương bắt đầu nhẹ nhàng mát-xa, đầu cô vốn đang choáng váng cũng thấy dễ chịu hơn nhiều nhờ động tác của anh, cô dứt khoát nhắm mắt lại tận hưởng.
Mũi cô ngập tràn mùi hương lạnh nhạt quen thuộc từ cơ thể anh, lưng tựa vào lồng ngực rắn rỏi rộng lớn, mang đến cảm giác an toàn không nói nên lời. Cô dựa hẳn vào, vừa khéo tựa lên vai anh. Dưới ánh đèn mờ, cô ngẩng đầu nhìn anh, phát hiện anh có chút mệt mỏi giữa chân mày. Cô vừa đưa tay định chạm vào thì đã bị anh nắm lấy cổ tay:
"Khu rừng đó là đường tắt bọn họ chọn để đi nhưng thật ra là ngõ cụt. Người bình thường sẽ bị sương mù làm cho mê man, rồi cứ đi vòng vòng không ra được."
"Vậy sao bọn họ không sao?"
"Tùy cơ địa. Khu rừng đó cũng là một loại lá chắn bảo vệ phía ba căn cứ này, cản bớt người lạ lại gần. Bọn họ được huấn luyện đặc biệt từ năm năm trước đã miễn dịch với loại sương mù này rồi."
"Thì ra là vậy, bảo sao chỉ mình em ngủ một mạch không biết trời đất, đầu lại đau."
Đoạn Kiêu Lâm tiếp tục mát-xa cho cô, lực vừa đủ, động tác lại cẩn thận, đến mức khiến Bùi Tây Tình có chút ngượng. Cô vừa định bảo ngừng thì chiếc áo sơ mi trên người bị ngón tay anh kéo xuống, trượt đến tận cánh tay, để lộ mảng da trắng nõn phía sau lưng.
Chỉ tiếc là trên xương bướm sau lưng cô lại lấm tấm những đốm xanh lục nhạt, dấu hiệu không thể chối cãi của tang thi. Bùi Tây Tình không nhìn thấy sau lưng, nhưng lúc tắm trước khi ngủ, cô đã phát hiện cánh tay và đùi mình đều có dấu vết. Cô lập tức muốn tránh đi sự động chạm của anh nhưng lại bị cánh tay sau lưng giữ chặt.
Cô cảm nhận rõ anh càng lúc càng sát, cả người cô cũng theo đó căng lên, hô hấp như ngừng lại. Một nụ hôn nhẹ rơi lên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền