Chương 82
Khu nhà ở đây toàn nhà độc lập, có cả nhà cao tầng nhưng khu dân cư trông như một đại viện, từng nhà từng nhà san sát. Vừa tới, không ít người hóng chuyện đã ló đầu ra nhìn.
"Ê ai vậy? Cái cô đeo mặt nạ ấy, không lẽ xấu quá nên che mặt?"
"Ai mà biết, chắc lại là đám đàn ông trong đội đi nhặt gái về chứ gì. Xem ra sắp có hàng xóm mới rồi, khoan đã sao lại đi về phía mấy căn nhà phía trước?"
"Đó hình như là khu nhà của mấy người cấp cao? Mẹ ơi cô kia là ai vậy trời?"
"Lát có dịp phải qua chào hỏi coi thử cô ta có bản lĩnh gì mà được ở nơi ngon thế. À đúng rồi, biết ai ở khu đó không?"
"Không rõ nghe chồng tôi nói là chỗ ở của 'ngài ấy' người ai cũng phải kiêng nể, nghe bảo phí không rẻ đâu. Ủa mà sao không ở căn cứ số một mà lại về đây? Tối chồng tôi về tôi phải nhắc ảnh đem chút quà đến ra mắt thôi."
Bùi Tây Tình được Lăng Lãng dẫn đi thẳng vào trong, tới trước một cánh cửa đóng kín thì dừng lại.
Nhà thiết kế khá đơn giản, kiểu phong cách hoang tàn, bên cạnh có một cây đa lớn vươn lên tận cửa sổ tầng hai. Các nhà xung quanh đều đã có người ở, nhánh cây vươn sang bị chặt sạch.
Lăng Lãng nói:
"Mật mã mở cổng ban nãy là 3A11##, dùng chung cho cư dân khu này. Còn mật mã của cửa nhà này, cô đặt đi."
"Tôi được phép à?"
"Được."
Bùi Tây Tình đặt cái đơn giản nhất.
Lăng Lãng khoanh tay: "Ồ."
"Dễ nhớ đúng không?"
"Ừ, bây giờ đầu óc người ta không thông minh lắm, mật mã này chắc vẫn phải nghĩ chút nhưng rồi cũng mò ra thôi."
Bùi Tây Tình:
"Vậy tôi đặt ngược lại."
95141. 3.
Chính là số Pi đảo ngược.
"Có thêm dấu chấm thập phân này, đảm bảo chẳng ai đoán ra."
"Miễn cô nhớ được là được rồi."
Lăng Lãng thở dài:
"Tôi đi đây."
Bùi Tây Tình gọi anh lại: "Khoan đã."
"Còn chuyện gì?"
"Nếu tôi muốn tìm anh Đoạn hoặc chị Long Nghiên thì làm sao?"
"Ủa sao không hỏi cách tìm tôi?"
"Thôi đi, dù có tìm anh thì chắc anh cũng chẳng có thời gian để ý tới tôi."
Lăng Lãng nhún vai, chỉ vào tòa nhà căn cứ ngay phía trước:
"Thấy không? Đó là trung tâm căn cứ. Thứ đó gọi là Hằng Hạm, vừa có thể chiến đấu vừa có thể bay, xung quanh là các khu phụ trợ. Trong đó là khu quân sự trọng yếu, muốn tìm bọn tôi thì phải tới đó."
"Tôi thì chắc không vào được đâu."
"Có lệnh thì vào được."
"Ồ, dạng nào?"
Lăng Lãng:
"Tìm anh tôi thì không cần vì người bình thường cũng chẳng được gặp. Tìm tôi thì cứ nói cái chuỗi số Pi ngược kia là được. Còn chị Long Nghiên, đợi chị ấy nói với cô sau."
"Cảm ơn."
"Có gì thì tìm tôi. Còn nếu không có chuyện gì mà nhập mật mã lung tung, cẩn thận bị chửi đấy."
"Biết rồi."
Khi Lăng Lãng vừa rời đi, Bùi Tây Tình mới xoay người mở cửa bước vào nhà. Ngay khi cô vừa bước chân vào, một cái bóng đen đột ngột nhào tới.
Cô giật mình, nhưng phản xạ kịp thời, cô phát hiện ra đó là Husky đang định liếm mặt cô, vội giơ tay lên chắn lại: "Tiểu Bạch!"
Con chó ngốc này sao lại ở đây!
Hôm qua cô mang nó về, chỉ định cho nó ăn xong thì thả đi, ai ngờ lại gặp nó ở đây!
Tiểu Bạch không ngừng chạy vòng quanh cô, thậm chí còn mặc áo, nhìn qua chẳng giống một con chó thây ma chút nào.
Bùi Tây Tình xoa đầu nó:
"Là anh Đoạn đưa mày đến à?"
Nó lại chạy vòng vòng.
Xem ra đoán
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền