ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 88

Anh nghiêng đầu nhìn. Đồ trên bàn trà quả thật lại bắt đầu rung.

Anh cười lạnh, đẩy gọng kính, tháo xuống lau vết nước đọng, rồi nhìn cô đầy ẩn ý:

"Lúc nãy là Cừu Triều gọi, phó thẩm phán của Farallon. Dạo này mấy căn cứ liên tục xảy ra chuyện kỳ lạ, em cũng nên cẩn thận một chút."

"Chuyện kỳ lạ gì?"

Má Bùi Tây Tình đỏ bừng, muốn chui đầu vào gối nhưng vẫn hỏi:

"Lúc nãy em nghe không rõ mấy người nói gì..."

"Ví dụ như xác không đầu, những người có dị năng rõ ràng mấy hôm trước còn ở căn cứ, sau đó lại bị phát hiện trong vũng nước thối dưới dạng người không ra người. Hoặc là phiên đấu giá ngầm sắp tới, tổ chức ngay tại căn cứ số ba."

Anh nói:

"Muốn biết phiên đấu giá có gì vui không?"

Trong khi họ đang bàn tán về cô, Bùi Tây Tình thì bị người đàn ông kia làm đến mức không thở nổi, cảm giác xấu hổ dâng trào.

Cô đưa tay đẩy vai anh nhưng không đẩy nổi, đành phải ghé sát lại, giọng nhỏ xíu cầu xin.

Cô nước mắt lưng tròng, vẻ mặt tràn đầy xấu hổ:

"Đoạn Kiêu Lâm... dừng lại..."

Như một con mèo nhỏ bị bắt nạt, cắn môi chỉ phát ra những tiếng nghẹn ngào khe khẽ.

Đến mức gọi thẳng tên anh.

Chắc lát nữa là giơ vuốt cào người cho mà xem.

Quả nhiên, anh mới dùng chút thủ đoạn chưa thật sự nghiêm túc cô đã kêu đau, toàn thân run rẩy, hoàn toàn mất bình tĩnh.

"Có gan trêu chọc anh, lại không có gan chơi đến cùng?"

Anh cười hỏi.

Bùi Tây Tình cố gắng tỏ ra cứng rắn nhưng không nổi nữa, mọi cảm xúc đều viết hết lên mặt:

"Chờ chút... chờ chút, chắc anh còn việc phải làm đúng không, anh xem... bộ đàm của anh lại rung rồi kìa."

Người đàn ông nuốt nước bọt cắt liên lạc hoàn toàn.

Anh ghé sát tai cô hôn lên má ướt rồi bế cô đặt lên ghế sofa tiếp tục với vẻ chưa thỏa mãn.

Bộ dạng thế này, thật khiến người ta chỉ muốn bắt nạt thêm chút nữa.

Ngay cả nước mắt cô rơi anh cũng không thấy phiền.

Anh tự cho mình hiểu đủ về mọi sinh vật trên đời, chỉ tiếc là... vẫn chưa hiểu cô.

Chỉ tiếc dũng khí cô có không đủ để chống đỡ đến phút cuối.

Lúc nãy, khi bộ đàm còn chưa rung, ở đầu dây bên kia, Cừu Triều đang trò chuyện cùng Long Nghiên và Lăng Lãng.

Ngữ khí của anh ta nghe rất lười biếng, có chút lấc cấc:

"Này này, mấy người kia, đặc biệt là cô Long Nghiên, dù sao cô cũng từng là lính của tôi, sao giờ cứ về phe người ngoài thế? Suốt ngày quan tâm người phụ nữ bên cạnh tôi làm gì, miễn không ảnh hưởng công việc là được. So với chuyện đó, các cậu nên lo đi tìm bạn gái cho lão đại nhà mình thì hơn."

Giọng điệu vừa nói vừa trêu chọc, rõ ràng không nghiêm túc chút nào.

"Đoạn Kiêu Lâm giờ cũng đã ba mươi rồi, mà còn chậm trễ nữa thì sau này lại càng không có thời gian đâu. Tôi thấy cái cô lần trước từng chạm vào áo khoác anh ấy ấy, nghe nói là một thiếu tướng hay trung tướng gì đó, tuổi còn trẻ. Nhìn cũng xinh, hợp với anh ấy đấy chứ."

Long Nghiên cười nói:

"Thôi đi, tên trung tướng kia rõ ràng không có ý tốt, cố tình tiếp cận. Mấy năm nay thiếu gì trường hợp như vậy? Có thấy anh Đoạn có để tâm lần nào không?"

Cô ấy nói vậy vẫn còn nói nhẹ.

Nếu là anh Đoạn trước kia, lúc còn có dị năng e là chuyện đâu chỉ đơn giản là bị xử phạt.

Lăng Lãng cũng cười: "Anh Cừu Triều, anh khuyên đi chứ em thì chẳng khuyên nổi anh trai em

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip